Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

Lời cầu nguyện của Alan đêm Noel


(Bài Viết Của Og Mandino)

Khi đối diện với một thảm kịch tang thương hay một tai họa hiểm nghèo, ai mà không hướng lời van xin về một Đấng Tối Cao? Ai mà không cầu nguyện khi bị vây hãm với thần chết, với bệnh hiểm, với những huyền bí ngoài sự hiểu biết của con người? Cái trực giác sâu kín này đã đến từ đâu, mà mỗi con người hay thú vật đều phải dùng đến trong những giờ phút khẩn cấp?
Mắt chúng ta sẽ tự động chớp khi có một bàn tay đưa ngang. Chân cẳng chúng ta sẽ tự động giật khi có ai gõ vào đầu gối. Đe dọa một người nào bằng cái “Hù” bất chợt, miệng hắn sẽ tự động nói “Trời ơi”. Cái trực giác tự động này từ đâu tới?
Dù tôi không phải là một con chiên hay một tín đồ rất ngoan đạo, tôi cũng nhận hiểu cái huyền diệu cao cả này của thiên nhiên. Tất cả mọi sinh vật trên trái đất này, kể cả con người, đều chia chung các trực giác về sự cầu nguyện.
Và lời cầu nguyện chỉ là một van xin lớn tiếng hướng về một Đấng Tối Cao. Khi thiên nhiên đã ban cho con lừa, con chim, con người khả năng và trực giác để cất cao lời van xin, thiên nhiên cũng đã dự trù là những lời van xin này đang được lắng nghe bởi một quyền lực cao lớn hơn mọi sinh vật và đủ quyền sức để đáp ứng lời van xin đó. Từ hôm nay, tôi sẽ cầu nguyện, sẽ van xin. Nhưng lời câu nguyện của tôi không bao giờ là van xin để được giúp đỡ mà van xin để được hướng dẫn.
Tôi sẽ không bao giờ cầu nguyện để tìm kiếm những vật chất tư hữu cho tôi.Tôi không xin là cho quanh tôi nhiều người hầu kẻ hạ lo từng miếng ăn thức uống.Tôi không xin những căn nhà tráng lệ với đầy đủ tiện nghi.Tôi sẽ không bao giờ nghĩ là lời nguyện cầu của tôi sẽ mang đến tiền bạc, tình yêu, danh vọng, chiến thắng, thành công hay hạnh phúc.Tôi chỉ xin cho có được sự hướng dẫn, cho tôi thấy được phương thức, đường lối để tạo dựng những thành quả và như thế, lời cầu nguyện của tôi sẽ luôn luôn được đáp ứng.
Sự hướng dẫn mà tôi tìm kiếm có thể sẽ đến, hay có thể không đến, nhưng cả hai trường hợp, tôi đều đã được trả lời. Nếu đứa bé xin cha nó một miếng bánh mà không được, người cha cũng đã trả lời cho nó rồi.
Lời cầu nguyện của tôi sẽ như sau:
“Đấng Tối Cao, xin Ngài giúp đỡ con. Mỗi ngày con bước ra ngoài thế gian, con thấy rất cô đơn và yếu đuối. Không có sự hướng dẫn của Ngài con sợ con sẽ lạc lối và xa dần những đường hướng cho con tìm được hạnh phúc và thành công.
Con không xin Ngài bạc vàng châu báu, hay những cơ hội nằm trong khả năng con. Con chỉ xin Ngài hướng dẫn cách thức để con gây dựng được khả năng để nắm lấy những cơ hội.
Ngài đã dậy con sư tử cách thức săn mồi để sinh tồn bằng bản năng. Xin dạy con cách thức sinh tồn và thịnh vượng trong tình yêu để con hãnh diện là con sư tử trên thương trường.
Giúp cho con tìm được sự khiêm tốn bằng trở ngại và thất vọng; nhưng cũng giúp cho con thấy được cái huy hoàng của chiến thắng.
Hãy trao cho con những công việc mà nhiều người đã không làm được; nhưng dậy con cách thức gạn lọc những kinh nghiệm thất bại của họ để con có thể thành công.Thử thách con với những tai họa để tâm hồn con được rèn luyện nhưng nhớ cho con cái can đảm để cười trước những lỗi lầm.
Cho con sống đủ ngày tháng để con đạt đến mục tiêu nhưng giúp con sống mỗi ngày như đó là ngày cuối cùng của đời con.
Chỉ con cách thức ăn nói để có được hiệu quả khi giao tiếp; nhưng dạy con cách im lặng trước những thị phi vô bổ của tha nhân.
Dạy con cái kỷ luật với thói quen không bao giờ bỏ cuộc; nhưng cũng cho con thấy tất cả đều có một tỷ lệ xác suất là tỷ lệ trung bình. Cho con cái trực giác bén nhậy để nhận diện được những cơ hội; nhưng nhớ dậy con cái kiên nhẫn để tập trung được năng lực.
Dạy con cách thức tạo cho mình rất nhiều thói quen tốt để bớt dần những thói quen xấu; nhưng nhớ cho con lòng hỷ xả để thông cảm với cái yếu đuối của tha nhân.
Dạy con bài học về đau khổ để con hiểu rằng: “Mọi sự rồi cũng qua đi” nhưng cho con cái hạnh phúc ngồi đếm những ân lộc mỗi ngày.
Đẩy con trực diện với hận thù để con không ngu dốt về thực tại; nhưng cho lòng con lúc nào cũng đầy tình yêu để biến kẻ thù ghét thành bạn bè.
Nhưng tất cả mọi sự đều là do ý Ngài. Con chỉ là một quả nho, nhỏ bé và cô đơn, bám víu vào cái cành khẳng khiu gọi là đời sống. Nhưng Ngài đã sáng tạo con thành một hiện hữu độc đáo; như vậy chắc Ngài đã dành cho đời con một con đường đặc biệt. Xin hướng dẫn con. Xin giúp con. Cho con tìm thấy con đường của mình.
Cho con trở thành toàn vẹn cái con người mà Ngài đã dự định khi ban cho con đời sống này. Cái hạt giống mà Ngài đã ươm trồng là con, xin được tăng trưởng để trở thành một loài hoa quả như ý muốn của Ngài.
Giúp cho con trở thành một con người đúng nghĩa.”

Người Việt học được gì ở những cuốn sách “Dạy làm giàu”?


 

 
Bìa cuốn “Bí quyết làm giàu” của Napoleon Hills.
Đa phần người Việt tìm mua sách “dạy làm giàu” bởi cách PR hoành tráng của đơn vị xuất bản hoặc a dua theo đám đông (khi thấy họ có mình cũng phải có), dù cho không hiểu gì nhưng vẫn cố đọc. Tất nhiên khi người đọc không có kế hoạch, có suy nghĩ hay ý tưởng thì sẽ chẳng bao giờ hiểu được công thức làm giàu của người khác và luôn tự hỏi tại sao họ làm được mà mình không thể giống như thế…
Từ phố sách Đinh Lễ cho tới những hiệu sách cũ ở khắp Hà thành, chỉ với giá mươi, mười lăm ngàn một cuốn, đâu đâu bạn cũng bắt gặp những cuốn sách dạy làm giàu, sách doanh nhân. “Đắc nhân tâm”, “13 cách nghĩ giàu, làm giàu” cùng hằng trăm đầu sách khác, mỗi cuốn đều liệt kê ít nhất 50 cho đến 500 người đã làm giàu dựa trên những gì được viết trong sách. Ấy vậy mà ở đất nước chúng ta vẫn chẳng thấy có ai lên tiếng nói lời tri ân với tác giả những cuốn sách ấy? Phải chăng vì chưa có ai “học và làm theo sách” mà thực sự thành công?
Những ai đã đọc qua ít nhất một cuốn sách như thế đều nhận thấy rằng, gần như tất cả những nhân vật thành đạt được dẫn dụ trong sách đều đến từ Mỹ! Vâng, những cuốn sách được coi là hay nhất mọi thời đại, bán chạy nhất mọi thời đại hầu như đều truyền đi một thông điệp: Nước Mỹ là nơi tốt nhất để thực hành những gì đã đọc. Tuy nhiên, điều ấy không có nghĩa là những cuốn sách ấy với chúng ta chỉ để “đọc chơi”. Để chứng minh điều này, xin mời tất cả những ai đã đọc cuốn “13 cách nghĩ giàu, làm giàu” của Nalopeon Hills cùng lật lại bản danh sách 55 sự biện minh bắt đầu bởi chữ “nếu” được đề cập tới trong cuốn sách, hẳn sẽ thấy tất cả mọi lý do: “Nếu như tôi sinh sống ở một nơi khác. Nếu như tôi đang ở một hoàn cảnh khác” đều chỉ là ngụy biện. Vậy nguyên nhân đích thực: Tại sao chúng ta cầm công thức làm giàu trên tay mà vẫn không giàu?
Trước hết phải nói ngay là: Đa phần người Việt tìm mua sách “dạy làm giàu” bởi cách PR hoành tráng của đơn vị xuất bản hoặc a dua theo đám đông (khi thấy họ có mình cũng phải có), dù cho không hiểu gì nhưng vẫn cố đọc. Tất nhiên khi người đọc không có kế hoạch, có suy nghĩ hay ý tưởng thì sẽ chẳng bao giờ hiểu được công thức làm giàu của người khác và luôn tự hỏi tại sao họ làm được mà mình không thể giống như thế. Bernard Arnault, ông chủ thương hiệu Louis Vuitton nổi tiếng đã chia sẻ công thức làm giàu của mình dựa trên một kế hoạch mới chỉ xuất hiện trong đầu: “Khi có điều gì đó bạn cho rằng có thể thực hiện được, thì phải bắt tay vào ngay. Ở Pháp có rất nhiều người sở hữu ý tưởng hay, nhưng hiếm khi những ý tưởng đó được biến thành hiện thực”. Đây chính là vấn đề đầu tiên của chúng ta, không chịu suy nghĩ và khi có kế hoạch rồi thì lại không muốn triển khai.
Điều thứ 2 đã cản trở chúng ta trở nên giàu có như những người được nhắc đến trong sách: Thiếu quyết đoán và sợ bị chỉ trích. Như đã nói ở trên, người Việt có tâm lý hùa theo đám đông, gạt đi suy nghĩ của riêng mình. Việc dân ta hết lao đầu vào vàng, cổ phiếu, bất động sản khi thấy người người bỏ tiền vào thì cũng hùa theo đã là minh chứng rõ ràng nhất. Chúng ta không thiếu ý tưởng hay, lạ nhưng phần lớn đều “chết yểu” vì người khơi gợi nên đều không chịu được áp lực từ xung quanh. Thật đáng buồn là chúng ta đã cho phép mọi người gây ảnh hưởng tới mình nhiều đến mức nó đủ giết chết khát vọng của chúng ta. Ở bất cứ đâu, bất cứ thời điểm nào cũng vậy, một ý tưởng hay trước khi thành công rực rỡ đều phải sống sót trước những sự chỉ trích. Không ai nghĩ ôtô trở nên giá rẻ nếu như Henry Ford không quyết tâm thực hiện, bỏ qua sự chế nhạo của người đời. Larry Ellison – Chủ tịch của Oracle, hãng công nghệ cạnh tranh với Microsoft đã thẳng thắn tuyên bố rằng: “Khi sáng tạo, hãy chuẩn bị đối mặt với việc mọi người sẽ gọi bạn là kẻ điên rồ”.
Tiếp theo là sợ thất bại, nó ám ảnh chúng ta chẳng kém gì sợ cái chết. Thất bại đồng nghĩa là mất hết, từ thời gian, công sức và tiền bạc. Tuy nhiên, thất bại vẫn tồn tại một lý do xứng đáng để chúng ta mạo hiểm. Thất bại chính là bí quyết để thành công, thất bại không đồng nghĩa với việc cánh cửa làm giàu sẽ khép lại mà chỉ làm con đường dài ra một chút mà thôi. Steve Job từng thất bại ê chề, thậm chí còn bị đuổi khỏi công ty của chính mình rồi mới xây dựng được nên thương hiệu Apple hùng mạnh bây giờ. Thomas Eldison phải trải qua 10.000 thí nghiệm thất bại mới tìm ra công thức hoàn hảo cho chiếc bóng đèn hiện nay. Khi không hiểu được triết lý đánh đổi đơn giản này, thì bạn đừng vội bắt tay làm việc gì vì chính trong suy nghĩ bạn đã thấy mình thất bại thì bạn sẽ thất bại.
Có rất nhiều nguyên nhân lý giải cho việc chúng ta không thể làm giàu. Nhưng buồn cười nhất là lý do phải chờ cơ hội đến, thậm chí nó đến mà chúng ta vẫn không buồn nắm bắt. Ai cũng biện minh cho việc mình không thể làm giàu được bằng cái lý lẽ rất Việt Nam là “Tài lộc chưa phát thì đành chịu thôi”. Thế cơ hội, tài lộc ở đâu mà ra, nếu trời không cho thì cứ ngồi đợi à, hay trời cho rồi mà vẫn không biết? Xin thưa là chính những ý tưởng, kế hoạch mà chúng ta đã nghĩ, đã vạch ra đã là cơ hội và lộc trời rồi. Chúng ta chỉ việc bắt tay thực hiện cho đến khi phát mà thôi. Lúc đó mới hiểu được là lộc trời có thật nhưng tồn tại dưới một hình thức khác chứ không giống một cơn mưa tiền bất chợt đổ xuống trần nhà chúng ta.
Nói thế này cho dễ hình dung: Cùng được tiếp cận internet, song chúng ta và nhiều cư dân ở các quốc gia khác đã có những điểm khác nhau ở cách sử dụng internet. Nhiều người đã sử dụng máy tính và internet để tạo ra những tài sản khổng lồ. Google, Youtube, Facebook, các sản phẩm của Microsoft, hay những sản phẩm hiếm hoi trong nước như phần mềm diệt virus Bk, cùng các phần mềm ứng dụng khác. Trong khi chúng ta lại lên mạng chú ý đến những tin tức hằng ngày để theo đuôi các ngôi sao xem có scandal mới nhất và tải về máy phim ảnh khiêu dâm. Về điều này chúng ta “vinh dự” có mặt trong top 3 nước tìm kiếm sex nhiều nhất trên internet. Vậy đấy, tất cả đều có cơ hội làm giàu như nhau, nhưng chúng ta lại sử dụng vào mục đích khác trong khi vẫn biện minh là “đang chờ thời cơ đến”
  Trần Đức Nhân

Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012

Đàn cừu và bầy sói


15 December 2012

T/S Alan Phan
Một sự cố lúc lên 10 tuổi tạo nên một cảm nhận sâu sắc khiến tôi hiểu rõ mình hơn. Kiên, một thằng bạn thân luôn cặp kè bên tôi qua nhiều năm trường lớp, cùng tôi tạo cặp bài trùng giang hồ trong thế giới nhỏ bé của tuổi học trò. Cho đến một ngày, vì sự khích bác của một đứa con gái cùng học, chúng tôi chửi nhau và kết thúc bằng một cuộc vật lộn, giữa tiếng reo hò của nhóm.
Kiên lớn xác hơn tôi, nên sau một hồi, nó nằm trên và đấm liên tiếp vào mặt tôi. Sưng bầm, đau đớn, tôi loay hoay mò tìm được một cục đá lớn, đập thẳng vào trán nó. Máu phọt ra, Kiên sợ khóc rống và tôi cũng sợ, khóc theo. Sau khi lãnh thêm nhiều roi vọt từ thầy giám thị đến ông bố, chúng tôi làm lành và nắm tay nhau, hứa không bao giờ để một đứa nào, trai hay gái, làm sứt mẻ tình bạn. Nhất là một đứa con gái mập, mặt rỗ và hôi hám. Chúng tôi không hiểu ma quỷ nào đã khiến chúng tôi ngu thế.
Sau lần đó, vết máu trên trán Kiên ám ảnh tôi. Tôi tránh xa những cuộc cãi vả gây gỗ vì không muốn thấy những đau đớn mình gây ra cho kẻ khác. Ngược lại, Kiên thích đánh nhau hơn, trở nên tên du côn số một của trường. Hắn có thêm vài thằng lâu la phụ giúp và luôn gắng kéo tôi về phe hắn để phá làng phá xóm. Nhưng tôi từ chối và theo con đường học hành nghiêm chỉnh. Hắn thi rớt Tú Tài vài năm liên tiếp, còn tôi thì được học bổng qua Mỹ. Ngày về nước, tôi đến thăm gia đình, họ cho biết Kiên cầm đầu một băng đảng cướp, bị bắt đi tù ở Chí Hòa và chết trong tù sau một cuộc tranh chấp quyền lực gì đó của các tay xã hội đen.
Kiên có bản chất tốt. Hào hiệp, phóng khoáng, thích giúp đỡ người khác và trung thành với bạn bè. Nhưng khi diễn vai trò anh chị của giới giang hồ, Kiên tàn nhẫn vả lạnh lùng cho đúng vai diễn. Rất nhiều nhân vật khác ngoài đời, từ các chính trị gia đến các bố già, thường biểu hiện hội chứng quyền lực này và đều biến thái trầm trọng khi vai diễn đã nhập tâm xác.
Bóng tối của văn minh
Qua các nghiên cứu xả hội và nhận xét cá nhân, tôi thường chia con người trong xã hội thành 2 thành phần chính: sói và cừu. Sói sinh ra để săn, để cưỡng đoạt, để tạo dựng uy quyền, để làm “lãnh tụ” bằng bât cứ giá nào và đường nào. Cừu sinh ra để làm nạn nhân của sói, để được an phận và để phục vụ sói theo bản năng sinh tồn. Sói hay cừu đều có thể rất thông minh hay ngu dại, rất liều lĩnh hay sợ sệt, rất cuồng tín hay nghi ngại…nhưng khi hành động thì luôn chạy theo cá tính cơ bản của mình. Sói là sói và cừu là cừu. Cừu có thể hoang tưởng cho mình là sói; nhưng sói thì không bao giờ nhầm lẫn.
Biết rõ bản chất thiên nhiên của sói và cừu là hiểu được cái tương quan trong quan hệ quyền lực của thực tại, dù trên bình diện chánh trị, kinh tế, xã hội hay gia đình. Những cuốn sách gối đầu giường của các lãnh tụ (đang làm hay đang mong ước) về quyền lực phải là “Binh Thư Tôn Tử”, “The Prince” của Machiavelli và “ The 48 Laws of Power” của Greene. Những con sói muốn đi xa và sâu hơn trong sự nghiệp “lãnh đạo” cần đọc thêm tất cà những phù phép trong lịch sử của các quyền lực “cứng” như Hitler, Stalin, Pol Pot, Mao Trạch Đông, Napoleon…và những quyền lực “mềm” như Christ, Lincoln, Churchill, Warren Buffett, hay Ghandi.
Cá nhân tôi, sau bao học hỏi về lý thuyết, cũng như qua những trận đấu sinh tử trong đời làm ăn, rút ra được vài quy luật căn bản về quyền lực, không đầy đủ nhưng rất thiết yếu để các bạn trẻ “bớt ngây thơ” về thế giới của đàn cừu và bầy sói.
  1. 1.      Không bao giờ có chuyện nhượng quyền tự nguyện
Văn hóa từ chức hiện diện trong nhiều xã hội văn minh và nặng lòng tự trọng. Nhưng một con sói đúng nghĩa chỉ bước xuống khi không còn lựa chọn cho tương lai mình. Từ chức là hành động duy nhứt để cứu vãn chút hư danh còn sót lại. Trong những xã hội hoang dã hơn, hy vọng lãnh tụ sẽ tỉnh ngộ để nhường ngôi cho người tài giỏi hơn là một hiện tượng tự sướng dành riêng cho các trí thức tháp ngà ngây thơ và thích lý tưởng hóa thực tại. Những vị học giả này là những con cừu thông minh nhưng hèn kém và sợ sệt mọi đấu tranh có thể làm bẩn áo quần.
Tôi còn nhớ câu chuyện của một anh bạn bị vợ sói nắm đầu tuyệt đối trong mọi sinh hoạt 24/7, trong và ngoài nhà. Sau một chầu rượu và lời khuyên nhủ của bạn bè, anh chông cừu về nhà đóng cửa phòng, chỉ mặt vợ,” Gia đình này phải thay đổi. Tôi không thích một chút gì đang xẩy ra tại đây”. Bà vợ sói nghiêm giọng,” Tôi đồng ý hoàn toàn. Bắt đầu ngay bây giờ sẽ có những thay đổi lớn lao. Và tôi chắc là anh càng không thích những thay đổi này”.
  1. 2.      Không bao giờ có chuyện sói thương cừu và hy sinh cho cừu
Có những sói lãnh tụ diễn vai rất xuất sắc và mạng lưới PR của đàn em rất tinh xảo để đem một thông điệp và một hình ảnh tuyệt vời về lòng yêu nước thương dân, những hy sinh vì đại nghĩa trong quá khứ (phần lớn là BS đã được xịt nước hoa Gucci), và một viễn ảnh mê hoặc của một thiên đường đầy buffets, chân dài và siêu xe. Đây là những con sói cực kỳ nguy hiểm vì không những bầy đàn phe nhóm của chúng rất lớn rộng, mà chúng sẽ thu hút rất nhiều “cừu thơ ngây” mang nhiệt huyết và ngây dại của tuổi trẻ phục vụ những ý đồ ngông cuồng để phá hoại toàn diện xã hội.
Các loại sói thường phản bội và bán đứng các đàn anh, đàn em của chúng để đạt điều mong muốn. Chúng đối xử tệ hại với sói đỡ đầu và cả với tay chân bộ hạ nên sự yêu thương dành cho đám cừu hay đám sói đối thủ là chuyện không bao giờ xẩy ra. Đừng hoang tưởng về bản chất thực sự của các sói lãnh đạo.
  1. 3.      Các sói lãnh đạo không bao giờ “ngu”
Sói lãnh đạo có thể thiếu học vấn, không biết chuyên môn hay vụng về trong giao tiếp vì quen sống ở nhà quê hay rừng rú. Nhưng đừng đánh giá thấp trí thông minh sáng tạo của họ, nhất là khi phải đối đầu đánh đấm dối thủ và kẻ thù. Mao xem “trí thức không bằng cục phân” vì ông biết rằng thủ đoạn hay sự tàn bạo của ông sẽ dư sức bẻ gẫy mọi chống đối nửa vời của đa số người dân, có học hay không học.
Bao nhiêu sói và cừu đã bị tiêu diệt vì coi thường kỹ năng gian dối, tàn nhẫn và trí khôn của các sói lãnh đạo. Họ không hiểu là cái học sách vở không thể so sánh với kinh nghiệm chiến trường khốc liệt mà các sói lãnh đạo đã hấp thụ sau bao ân oán giang hồ.
  1. 4.      Săn theo bầy nhưng sẵn sàng giết nhau để chiếm quyền
Đặc tính dễ nhận ra nhất là sói sống theo đàn, săn theo bầy, luôn vâng lệnh lãnh tụ và khi tấn công kẻ thù thì rất lớp lang chiến thuật, không kém một đạo binh thời drones này. Tuy nhiên, chỉ cần một điểm yếu lộ diện, là con sói đầu đàn sẽ bị đảo chánh và ăn thịt ngay. Chắc chắn là stress của các lãnh tụ này cao ngất trời xanh.
Cuợc chiến nội bộ âm thầm diễn ra liên tục. Do đó, dù sói không muốn giao quyền lại cho ai, và tìm đủ mọi cách để triệt hạ các dối thủ tiềm năng, định luật thiên nhiên luôn đào thải kẻ yếu và cho phép kẻ mạnh nhất, tàn nhẫn nhất  ‘lãnh đạo”.
  1. 5.      Quyền lực mềm bền vững hơn trong thời “kiến thức”
Qua lịch sử nhân loại, sói lãnh tụ mang đầy đủ sắc mầu và chiến thuật: mềm, cứng và những pha lẫn giữa hai thái cực. Các lãnh tụ tôn giáo và xã hội thường không có quân đội nên phải tùy thuộc vào kỹ năng biện thuyết và tạo động lực cho đàn em cũng như tín đồ. Bù lại, ảnh hưởng của họ thường vượt thời gian và không gian. Trong khi đó, các lãnh tụ “cứng” đo sự thành công của họ bằng những chiến tích và xác người. Nhất tướng công thành vạn cốt xương. Với ước tính hơn 60 triệu người bỏ mạng dưới tay ông, Mao Trạch Đông có lẽ là con sói “vĩ đại” nhất.
Tuy nhiên, nhờ công nghệ thông tin và đám mây Internet, dân chúng khôn ra và dấu hiệu về ngày tàn của các quyền lực cứng bắt đầu với Đông Âu, mùa xuân Á Rập và những bất ổn xã hội tải Trung Quốc. Đièu quan trọng là cũng đừng nên đánh giá thấp sự phản ứng theo bản năng sinh tồn cùa các sói lãnh đạo “cứng”.
Một bài học về kỹ năng quản trị có thể soi sáng tâm trạng người dân? Hội Đồng Quản Trị của một công ty bỏ phiếu về một phi vụ sáp nhập. Phải có sự đồng thuận tuyệt đối nên khi một quản trị viên từ chối không bầu chấp thuận, mọi người còn lại thay phiên thuyết phục anh chàng cứng đầu này. Sau 2 ngày, họ báo cáo với ngài Chủ Tịch là hoàn toàn thất bại. Đến lượt ngài Chủ Tịch. Vốn xuất than là một công an làng, xã, huyện đến tỉnh, ngài không mất nhiều thì giờ. Ngài thượng cẳng tay hạ cánh chân và 10 phút sau, ông quản trị viên bò càng ra đất. Ông nói bây giờ ông sẵn sang bỏ phiếu thuận. Sau đó, Ban Quản Trị hỏi lý do gì làm ông thay đổi ý định nhanh như vậy khi gặp riêng ngài Chủ Tịch, ông trả lời,” Không ai giải thích cho tôi nghe vấn đề một cách tường tận rõ ràng như vậy”.
Sói hay cừu?
Quay lại với ông già Alan. Nhiều người hỏi thế ông là sói hay cừu? Tôi cũng muốn hoang tưởng cho mình là một con sói thông minh kiểu The Lone Wolf của văn chương Âu Mỹ. Nhưng tôi biết cá tính mình không bao giờ có thể làm sói, dù lãnh tụ hay theo đàn. Mà mình cũng không phải là cừu để làm nạn nhân của ai. Ở tuổi này, tôi  chỉ có thể làm một con khỉ già, sống trên những tang cây cao, tránh xa nanh vuốt của loài sói.
Và những đêm sáng trăng, đứng trên xa, nhìn tiếng hú gọi đàn của bầy sói và tiếng la hét kinh hoàng của đàn cừu, tôi mới hiểu tại sao Joseph Conrad nói về The Heart of Darkness. Không làm gì hơn ngoài một tấm lòng bất nhẫn… nhưng phải lặng im chấp nhận quy luật và chu kỳ của thiên nhiên.
Alan Phan

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2012

Enjoy ! Tận hưởng Cuộc sống !

Nguyễn Tất Thịnh11:17' AM - Thứ tư, 05/12/2012
- Bạn đã hân hoan đặt chân đến những vùng đất nào trên Thế giới ?
- Bạn đã bay bổng như thế nào trong nhưng tác phẩm văn hóa Nhân loại ?
- Bạn đã thưởng thức bao nhiêu món ăn thú vị của các xứ xở ?
- Bạn đã có những cuộc gặp với những người tuyệt vời khiến đời mình thay đổi ?
- Bạn đã ngất ngây với khám phá mới về điều tuyệt diệu trong bản thân ?

Tất thảy đều là một trong những điều Bạn được tận hưởng Cuộc sống ! Bởi chính Bạn !

Warren Bufet – tỉ phú người Mĩ nói : người thành đạt là người có được thứ mình muốn, người hạnh phúc là yêu thích cái mình đã có ! Nhưng để được cảm giác như thế đích thực, bền vững ? Phải trên tinh thần lao động, và sau khi đã lao động hết mình bằng toàn bộ cuộc sống của mình !

Hạnh phúc là khái niệm sống mà mỗi người thực mưu cầu, đi tìm và trải nghiệm suốt trong đường đời của mình. Rồi có những trạng thái, thời điểm hoàn cảnh đem lại cảm giác hạnh phúc rất khác nhau và thường ngắn ngủi, bị trôi qua nhanh bởi muốn hối thúc về những mưu cầu liên tiếp như định mệnh của cuộc sống con người. Nhưng một điều chắc chắn là chỉ có những người biết lao động, có giá trị chia sẻ với cộng đồng xã hội, giữ được cách sống An Hòa trong mọi hoàn cảnh, ở đó mình là chủ thể kiểm soát tích cực được các tiến trình tương sinh , cân bằng chủ động được những điều không như ý thì có được trạng thái Hạnh phúc đầy đủ. Vậy nên, sự thông thái nhất trong mọi sự thông thái của con người là sống không xung đột với bản thân, với môi trường và các quan hệ bên ngoài. Tiếp sau thông thái đó chính là biết tận hưởng cuộc sống với những niềm vui, đam mê..để chúng ta không phải là ‘con động vật kinh tế’ hay là nô lệ cho những mục tiêu không dứt …

Lão Tử, sau này là Jesus Christ đều nói, ý rằng : khi chiến tranh, bệnh tật, đói nghèo…đã đành, ngươi không phải thế sao lại buồn, sao lại thấy bất hạnh khi xung quanh là thế giới tươi đẹp, mọi sự đang trong thái bình, ăn mặc chẳng kém hơn bao nhiêu người thiệt thòi khác ? Cho dù hoàn cảnh không được như ý, sao ngươi không thể tìm được sự an lạc với những gì ngươi đã làm hôm qua và hôm nay !

BÂY GIỜ TÔI VÀ CÁC BẠN CÙNG HÌNH DUNG : NẾU THU GỌN THẾ GIỚI NHƯ MỘT CÁI LÀNG NHỎ :
-  Có 57 Người Châu Á / 21 Người Châu Âu / 14 Người Châu Mỹ / 8 người Châu Phi
-  52 Người là đàn ông / 48 là Phụ Nữ / 80 Người giới tính bình thường / 11 người lưỡng tính / 70 người Da màu / 30 người Da Trắng
-  6 người sở hữu 59% Tổng tài sản của cả Làng, tất cả đều là Công dân Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ
-  80 người sẽ Ko có nhà ở tử tế / 70 người mù chữ / 50 người ko được ăn no hàng ngày / 5 người có laptop thôi / 28 người ko có nước sạch / chỉ 2 người có trinh độ đại học / 15 người rơi vào tinh trạng chiến tranh / 90 người bị sống trong những vùng thiếu Dân quyền

Bạn hãy nghĩ về điều đó!

Nếu sáng nay bạn thức dậy khỏe mạnh, vậy là Bạn đã hạnh phúc hơn 1 triệu người rồi đấy – nhũng người không sống được nổi đến tuần sau !
Nếu Bạn chưa bao giờ phải trải qua chiến tranh, hay sự cô độc u ám trong những phòng giam của nhà tù, nếu Bạn chưa phải hấp hối vì đói khát, bạn may mắn hơn 500 triệu người khác trên thế giới này
Nếu Bạn hàng ngày không sợ hãi về một ngày tận thế, hay cái chết...trong nhà Bạn có những tiện nghi cơ bản của cuộc sống, được ăn mặc tử tế, được có hành, nghĩa là Bạn đã giàu có hơn 3 tỉ người đang trên Hành tinh
Nếu Bạn lại có một Gia đình yên ấm, một công việc đang theo đuổi, một tài khoản trong ngân hàng, có ví tiền bên người để sẵn sàng cho những chi tiêu hàng ngày Bạn đã thuộc vào 8% no đủ của Toàn Thế giới


Bởi vậy Những điều Bạn có quan trọng hơn những gì Bạn chưa có, hóa ra những gì các Bạn đang sở hữu khiến vô vàn người khác đang thèm muốn. Các Bạn đã nỗ lực không ngừng cho một giá trị xã hội của bản thân, thì hãy biết tận hưởng, đừng bao giờ để chất lượng sống văn hóa tuột khỏi tay, đó là sự mất mát không thể bù đắp : không ai đánh đổi giá trị sống tương lai cho ngay cả điều được gọi là ‘thành đạt’ ! . Mỗi người chúng ta hãy cất lên tiếng khát vọng của lòng mình dù bất kể đường đời có gập gềnh như thế nào – giống như Chim Họa Mi vẫn hót trong mưa, Hoa Xương Rồng vẫn nở trên sa mạc khô cằn ! Người thành công tìm thấy lời giải cho mọi vấn đề của mình và nung nấu với những lý do phát triển, trong đó bản thân họ là giải pháp quyết định nhất, điều đó chỉ có ở tinh thần sống lạc quan biết tận hưởng cuộc sống tích cực : khám phá ra bản thân và thế giới xung quanh những điều và mới lạ với chính họ : mọi năng lực, giải pháp đã có sẵn ở đó! Rất thú vị và làm Bạn hay hơn trước đó khi Bạn hãy đi vào cuộc sống bằng ý chí tinh thần sống lạc quan, với tư cách tươm tất, bởi những thành quả hữu ích trong hành trang.

Tôi đã có nhiều năm đọc, tìm hiểu, nghiền ngẫm những cuốn sách về những người danh tiếng xưa nay. Tôi ngỡ ngàng đến mức hân hoan phát hiện ra rằng : những điều phi thường không bao giờ được làm ra bởi con người tẻ nhạt , với niềm sống tầm thường cả, nhưng nhiều người có thể mắc vào những trở ngại hay sai lầm. Bạn biết không ? Sự tận hưởng cuộc sống theo nghĩa : phát hiện ra sự hay ho của Thế giới và Bản thân, hóa ra đã đem lại cho người ta sự sảng khoái, tiếp tục lạc quan và khả năng phản tỉnh đến kì lạ, để tìm ra phương cách mới trong lao động sau đó ! Bill Gate có một câu nói tôi thấy chí lý : đừng bao giờ nói Bạn hết thời gian, vì như thế là hết thật ! Nhưng quỹ thời gian của mỗi người đang hạn hẹp đi theo công việc, nhưng cần giành thời gian cho giải trí, tận hưởng cuộc sống một cách văn hóa và thú vị nhất

Nhân sinh quan nói cho chúng ta biết rằng : Cuộc sống không vốn xấu, và dù thế nào thì không ai bắt chúng ta chọn cách xấu hơn. Trong đó mỗi người là thực thể sống, cách của chúng ta là hãy nuôi dưỡng niềm sống hân hoan cho mình để có năng lực thay đổi bản thân , xuyên qua tiếp những khó khăn của cuộc sống, xác lập cho mình cách sống tích cực để tiếp tục đi đến những mục tiêu xứng đáng : Mạnh hơn, xa hơn, cao hơn…bởi vậy chúng ta và những người khác Hạnh phúc hơn. Như Napoleon nói : một người lính trước khi ra trận mà ủ rũ, yếm thế, bi quan thì sự thất bại đã nằm sẵn ở đó rồi. Một viên Tướng ngay sau thành công mà không biết tận hưởng niềm vui sống bình thường như muôn người khác mà chỉ say sưa chiến quả thì mới là thảm họa !

Cuối cùng tôi muốn nói với các Bạn : Tận hưởng Cuộc sống chính là các Bạn đang nuôi dưỡng cho mình một niềm sống đầy năng lượng và chất văn hóa, làm mới lại mình và tìm ra cách sống hay hơn, đẹp hơn, hữu ích hơn trong Thế giới này dù có thế nào, và hãy theo cách của Bạn, và để sự Văn minh có thể vỗ tay cùng Bạn

Những Điều Trông Thấy Mà…


DECEMBER 5, 2012 BY  27 COMMENTS

BLOG CỦA BÁO NGÔI SAO NGÀY THỨ NĂM 6/12/2012
Số lượng tài sản mà những ngôi sao này được sở hữu
Cặp đôi Tăng Thanh Hà – Louis Nguyễn
Gia đình nhà chồng Tăng Thanh Hà là chủ sở hữu tập đoàn Liên Thái Bình Dương (IPP) với số vốn vô cùng lớn.
Căn biệt thự sang trọng của gia đình nhà chồng Hà Tăng.
Nội thất bên trong căn nhà vô cùng sang trọng, chứng tỏ được sự giàu có của chủ nhân.
Biệt thự còn có cả bể bơi ...
và sân tennis.
Hồ Ngọc Hà - Cường Đôla
Bên trong căn biệt thự sang trọng của Hồ Ngọc Hà.
Hồ Ngọc Hà bên siêu xe của chồng.
Bộ sưu tập siêu xe khủng của chồng Hồ Ngọc Hà.
Lý Nhã Kỳ
Lý Nhã Kỳ là bà chủ của cửa hàng kinh doanh kim cương nổi tiếng ở Việt Nam.
Cô còn sở hữu một bộ sưu tập trang sức có giá trị vô cùng lớn.

Bộ váy Alexander McQueen trị giá tiền tỷ của Lý Nhã Kỳ.

Ca sĩ Trang Nhung
Ngôi nhà 6 tầng trị giá 100 tỷ của Trang Nhung.
Nội thất bên trong căn nhà này vô cùng sang trọng và đắt tiền.
Nội thất bên trong căn nhà này vô cùng sang trọng và đắt tiền.
Nội thất bên trong căn nhà này vô cùng sang trọng và đắt tiền.
Chồng của Trang Nhung cũng là một doanh nhân giàu có.
Diễm My
Chiếc du thuyền sang trọng trị giá 2 triệu đô của gia đình Diễm My.
Diễm My
Chồng của Diễm My hiện đang là Tổng giám đốc Saigon Marina.

Ngô Mỹ Uyên
Với căn nhà được dát vàng, Ngô Mỹ Uyên xứng đáng lọt top những người giàu có nhất showbiz Việt..
Toàn cảnh ngôi nhà sang trọng dát vàng của Ngô Mỹ Uyên.
Toàn cảnh ngôi nhà sang trọng dát vàng của Ngô Mỹ Uyên.
Toàn cảnh ngôi nhà sang trọng dát vàng của Ngô Mỹ Uyên.
Toàn bộ ngôi nhà được dát vàng 24k.
VÀ NHỮNG NGÔI SAO … XẤU TRÊN ĐƯỜNG PHỐ (Tài sản không rõ)
Gánh những bó rau từ lúc trời tờ mờ sáng
Bán hàng tới lúc 1 giờ đêm dưới trời mưa
Đôi chân trần mải miết bước đi trong mưa gió
Gánh nặng trên vai những thứ quà lặt vặt và rất rẻ tiền
"Gia-Tài của Mẹ" : Là 2 chiếc làn nhựa và mấy đôi giày
Dù cả ngày chỉ kiếm thêm được vài ba đồng vẫn còn hơn không có
Dù những món hàng đem bán chỉ là mớ rau muống, bó dọc khoai.
Số tiền lãi chỉ được tính bằng 1-2 nghìn lẻ. Mẹ Già ơi ! Mẹ đủ tiền mua cơm chưa ?
Mẹ ơi ! Mẹ cười hay mếu ?
....Tuổi già đè nặng trên vai nhưng không có ai chia sẻ nên dù tuổi cao, dù lưng mỏi, các cụ vẫn phải lặn lội sớm khuya để kiếm thêm miếng cơm ăn, kiếm manh áo mặc...
Mẹ ơi ! Mẹ đang làm gì thế , lụm rác hay bới rác ?
Phố đã lên đèn , trời tối rồi , Mẹ ngủ ở đâu ?
Nguyện-cầu trên khắp Quê-Hương đêm nay không mưa-giông gíó-rét
Chúng con cầu-xin cho tất-cả các Mẹ bình-an …

Thứ Hai, 3 tháng 12, 2012

Chỉ là phù vân


DECEMBER 1, 2012 BY  26 COMMENTS

BLOG CỦA HOÀNG HẢI THỦY (CÔNG TỬ HÀ ĐÔNG) NGÀY THỨ BẨY 1/12/2012
Phù vân, tất cả chỉ là phù vân. Lợi lộc gì đâu khi con người phải chịu đựng bao gian lao vất vả dưới ánh mặt trời? Thế hệ này đi, thế hệ kia đến, trái đất mãi mãi trường tồn. Mặt trời mọc rồi lặn, mặt trời vội vã ngả xuống nơi nó  mọc lên. Gió thổi xuống phía nam rồi xoay về phía bắc: gió xoay lui xoay tới rồi gió đi; gió trở qua trở lại lòng vòng. Mọi khúc sông đều xuôi ra biển nhưng biển cũng chẳng đầy. Sông chẩy tới đâu thì từ đó sông lại tiếp tục. Chuyện gì cũng nhàm chán, chẳng thể nói gì hơn. Mắt có nhìn bao nhiêu cũng chẳng thấy có gì lạ, tai có nghe đến mấy cũng chẳng thấy gì mới.
Ðiều đã có rồi ra sẽ có, chuyện đã làm  rồi sẽ lại làm ra: dưới ánh mặt trời nào có chi mới lạ?
Nếu có điều gì đáng cho người ta nói: “Coi đây, cái này mới!” thì điều ấy đã có trước chúng ta từ bao thế hệ rồi. Chẳng ai còn nhớ đến người xưa,  những người đến sau thì cũng thế, các thế hệ mai sau chẳng còn nhớ đến họ.
o O o
Căn nhà Công Tử Hà Ðông vào đời ở Thị Xã Hà Ðông. Căn nhà này còn ở đó nhiều năm sau khi CT đã từ lâu trở thành bụi đất. Xây lên năm 1933, căn nhà này năm 2012 bằng tuổi CTHÐ. Tám Bó không thiếu, không lẻ Que nào. Bẩy mươi năm xưa CTHÐ từng đứng trên ban-công nhà này nhìn trời. Tám giờ một buổi sáng Tháng 12, 1946, CT Hà Ðông ra khỏi căn nhà này và không một lần trở lại. Ảnh này ghi năm 2000.
Càng nhiều khôn ngoan, càng nhiều phiền muộn, càng thêm hiểu biết, càng thêm khổ đau.
Bây giờ nhìn vào hết mọi việc do chính tôi làm, và bao gian lao vất vả tôi phải chịu, tôi thấy: tất cả chỉ là phù vân, chỉ là công dã tràng xe cát; dưới bầu trời có lợi lộc gì đâu. Rồi tôi để tâm suy nghĩ về cái Khôn, cái Ðiên và cái Dại. Tôi thấy cái Khôn lợi hơn cái Dại, ánh sáng tốt hơn bóng tối.
Người khôn biết mở mắt nhìn.
Kẻ dại bước đi trong tăm tối.
Còn tôi, tôi biết: cả hai cùng chung một số phận.
Tôi tự nhủ: “Số phận của kẻ dại làm sao thì số phận của  người khôn cũng như thế. Vậy tôi khôn cho lắm để làm gì? Chỉ là phù vân. Ðời đời nhớ người dại, mãi mãi nhớ người khôn: làm gì có chuyện đó. Tất cả đều rơi vào quên lãng. Tất cả đều chết, người khôn cũng như kẻ dại.
Tất cả chỉ là phù vân, chỉ là công dã tràng xe cát.
Dưới bầu trời này
Mọi sự đều có lúc, mọi việc đều có thời
Một thời để chào đời, một thời để lìa thế
Một thời để trồng cây, một thời để nhổ cây
Một thời để giết chết, một thời để chữa lành
Một thời để phá đổ, một thời để xây dựng
Một thời để khóc, một thời để cười
Một thời để than vãn, một thời để múa nhẩy
Một thời để quăng đá, một thời để lượm đá
Một thời để ôm hôn, một thời để tránh hôn
Một thời để kiếm tìm, một thời để đánh mất
Một thời để giữ lại, một thời để vứt đi
Một thời để xé rách, một thời để vá khâu
Một thời để làm thinh, một thời để lên tiếng
Một thời để yêu thương, một thời để thù ghét
Một thời để gây chiến, một thời để làm hoà.
o O o
Của càng nhiều, tiêu pha càng lắm. Người có của được lợi lộc gì, ngoài thú vui được nhìn thấy của cải? Làm việc vất vả thì ngủ ngon, ăn ít hay ăn nhiều thì cũng vậy; lắm bạc, nhiều tiền đâu được ngủ ngon?
Dưới ánh mặt trời, tôi thấy sự dữ làm tôi đau xót, đó là người giữ của mang họa vào thân. Của cải mất sạch khi thất bại trong việc làm ăn, đến lúc sinh con chỉ còn tay trắng. Lọt lòng mẹ, trần truồng làm sao, thì cũng sẽ ra đi như vậy. Chịu đựng bao gian lao vất vả để rồi không mang theo được gì. Ðến làm sao, ra đi làm vậy.
Ðời người trôi qua trong tang tóc, trong khổ đau, trong chán chường.
o O o
Giữa tuổi thanh xuân, bạn hãy tưởng nhớ đến Ðấng đã dựng nên mình.
Ðừng chờ đến ngày tai ương ập tới.
Ðừng chờ cho năm tháng qua đi, những năm tháng mà bạn phải nói:
“Tôi chẳng còn có niềm vui nào.”
Ðừng chờ đến khi mặt trời với ánh sáng, mặt trăng cùng các ngôi sao đều trở thành tối tăm, và mây đen tụ lại khi cơn mưa đã dứt,
Ngày ấy người giữ nhà sẽ run lẩy bay, chàng trai vạm vỡ phải khòm lưng,
Các cô xay bột không còn xay nữa, các bà nhìn qua cửa sổ chỉ thấy cảnh sắc lờ mờ.
Ngày ấy cánh cửa ngó ra đường đóng lại, tiếng cối xay từ từ nhỏ đi, người ta trổi dậy khi nghe tiếng chim hót, những cô ca sĩ sẽ im tiếng hát.
Ngày ấy, đường hơi dốc cũng làm người ta sợ, chân bước đi mà lòng kinh hãi.
Ngày ấy, hoa hạnh đào nở ra trắng xóa, loài châu chấu trở nên chậm chạp, nặng nề, trái bạch hoa hết còn hương vị.
Vì con người đi đến nơi ở ngàn thu, bên đường đầy những người khóc than ai oán.
Ðừng chờ đến khi dây chỉ bạc đứt, bình vàng vỡ, vò nước bể tại hồ nước, ròng rọc gẫy rơi xuống giếng sâu.
Ðừng chờ đến khi bụi đất lại trở về bụi đất,
Khi phàm nhân trả lại Thiên Chúa hơi thở Người đã ban cho mình.
…….
Hôm nay, một ngày cuối năm 2012, ở Xứ Kỳ Hoa,đến Lễ Thanksgiving của người Mỹ, tôi mở Kinh Thánh đọc lại những đoạn văn xưa, những đoạn văn làm tôi cảm động ba mươi năm trước, tôi bồi hồi thấy:
Giữa tuổi thanh xuân, tôi sống, tôi ăn chơi, tôi chẳng bao giờ  tưởng nhớ đến Ðấng đã dựng nên tôi. Tôi chẳng lúc nào nghĩ có ngày tai ương đến đời tôi, tôi cứ tưởng cuộc đời tôi sẽ phơi phới sung sướng mãi.
Năm tháng qua đi, nay tôi phải nói:
“Tôi chẳng còn có niềm vui nào.”
Ngày nay với tôi  mặt trời với ánh sáng, mặt trăng cùng các ngôi sao sắp trở thành tối tăm, mây đen tụ lại trong hồn tôi khi cơn mưa chưa dứt,
Nay tôi có những lúc run lẩy bẩy, nay lưng tôi khòm, nay răng tôi không còn cái nào, nay tóc tôi rụng gần hết, nay tôi đi không vững, nay tôi sợ lên cao, tôi chóng mặt khi tôi cúi xuống.
Nay những nữ ca sĩ không còn hát cho tôi nghe nưã – các cô có hát, tôi không nghe được – nhìn qua cửa sổ ra Rừng Phong, tôi chỉ thấy lờ mờ cảnh sắc, mắt tôi nay mang kính lão nặng số nhất nhiều chữ tôi cũng không còn đọc được.
Ngày hôm nay cánh cửa đời tôi sắp đóng lại, tiếng đời nhỏ đi với tôi. Tai tôi sắp không còn nghe được tiếng nữa. Vợ tôi nói, tôi thường phải hỏi:
“Em nói gì?”
Tôi quên tên người.
Ngày nay  đoạn đường hơi dốc, năm bẩy bậc thang cũng làm tôi sợ, chân bước đi mà lòng tôi kinh hãi. Không còn ngồi xổm được, tôi phải ngồi bệt, tôi phải chống hai tay bò lên mới đứng dậy được.
Ngày nay hoa hạnh đào nở trắng trên đầu tôi, cử động của tôi trở nên chậm chạp, nặng nề, vụng về,  tôi nghe, tôi nói khó khăn, hoa trái cuộc đời với tôi hết còn hương vị.
Tôi đang đi đến nơi ở ngàn thu, bên đường tôi đi chẳng có ai than khóc.
Phù vân. Chỉ là phù vân.
Hoàng Hải Thủy

Kỳ thủ bắn tên và sự đắc ngộ

Nguyễn Tất Thịnh09:54' AM - Thứ hai, 03/12/2012
A là kỳ thủ trong thiên hạ, bắn cung rất giỏi: chỉ trong chớp mắt có thể giương cung phi tên trăm lần trăm trúng với mục tiêu bất kỳ trong khả năng của dây cung. A luôn xem đó là điều tự hào nhất của mình, có phần coi thường mọi điều khác, xem những người khác chẳng ra gì. Thiên hạ đều biết tiếng tăm, tuy không ưa cái lối nghĩ của A nhưng cũng nức nở về cái tài đó. Cứ vậy, cả cộng đồng lẫn A dần đi đến cái ý nghĩ có thể đảm nhiệm chức tổng tư lệnh quân đội : chả gì, Vua thường thích tìm người đảm nhiệm vị trí này thông qua việc thi bắn cung tên sắp tới.

Còn T là người vô danh đi trong Thiên hạ.

Một lần tình cờ họ gặp nhau ở một thung lũng trong rừng, qua trò chuyện cả hai đều yêu thích Chim. Nhưng A thấy T chả một lần tỏ ra khen tài của mình, nên gợi ý T : xem ai có được con Chim mà mình thích nhé, T nghe nheo mắt cả cười. Vừa hay có đàn Chim nhỏ bay thấp ngang qua, A nhanh thoắt rút tên ra khỏi bao lắp vào dây cung, vút…một con chim to nhất đã rơi rụng gần trước mặt. A nhặt lên hả hê nhìn T ngạo nghễ: thế nào, anh có thể làm được thế chứ ? T nằm dựa lưng thư thái vào tảng đá nhỏ bám đầy rêu, khẽ huýt một điệu sáo lảnh lót âm vang sống động kì lạ ….một lúc sau có khá nhiều loại Chim chao liệng đến, thổi một điệu sáo nữa, một con Chim thật đẹp đến đậu nhẹ trên tay T. Nâng niu đỡ lấy nó, nhỏ nhẹ như thủ thỉ điều gì, một lúc sau T tung cánh tay đưa chú Chim bay về lại bầu trời của nó và vẫy tay như chào tạm biệt cả đàn Chim đang lượn bay quanh đó.

A chứng kiến, trong lòng rất kinh ngạc, nén lòng tự kiêu hỏi làm sao T có thể làm như vậy ? T đáp : anh có được con Chim anh thích nhưng đã bị chết thảm trong mũi tên của anh, rồi bị anh vứt xác lại mục nát cùng mũi tên của mình trong những lớp lá rừng. Đó là cách của anh, ta không có ý khuyên dạy điều gì cả. Nhưng không chỉ những đàn Chim mà cả cánh rừng này thuộc về ta bởi ta yêu, giữ gìn và hòa nhập được với nó. A nói : ừ cứ cho là thế đi, nhưng ta sẽ được người ta tiến cử tổng tư lệnh quân đội đấy, còn anh đi đâu về đâu, là gì ? T không trả lời.

Hai người bắt đầu rời khỏi cánh rừng, bỗng một con Hổ to lớn bất ngờ từ đâu xuất hiện trước đường đi. A lại nhanh chóng rút tên ra bắn liên tiếp, Hổ bị dính thương lao vào A cắn xé dữ dội. T húyt một điệu sáo lạ thường…kì diệu, Hổ đang hung dữ thế mà ngừng tấn công A, hiền hòa dần trở lại…rồi chậm chậm trở lại rừng sâu…

A thoát chết, ngồi dậy, một lúc sau khi lấy lại hơi sức nói với T : cảm ơn anh, bây giờ ta về Thành Đô, vài ngày nữa Vua tổ chức thi bắn cung tên, hôm nay dù thế nào, thì ta cũng sẽ là ứng cử viên số một chức tổng tư lệnh. T không trả lời. Cùng nhau đi chung một chặng đường khá dài nữa để ra khỏi rừng. Bỗng nhiên tiếng hú hét vang dội khắp xung quanh: hai người họ đã gặp một nhóm thổ dân nhỏ thiện chiến chuyên đi săn mọi thứ chuyển động . A phản xạ tự nhiên quàng tay ra ống tên đeo sau lưng, nhưng tên trước đó đã rơi ra hết, anh ta sợ tái mặt. T vẫn vẻ thư thái, bước đến trước mặt một người như là trưởng nhóm thổ dân, nói với anh ta điều gì bằng thứ thổ ngữ gì đó. Anh ta vẫy tay, cả nhóm nhanh chóng hết vẻ hung hãn, tiến lại cùng chăm chú nghe, rồi gõ binh khí của họ lên ngực mình nói đồng thanh những câu kì lạ, rồi thân thiện bỏ đi. A hồi tỉnh sau cơn sợ hãi, hỏi T: anh nói với họ điều gì thế ? T ôn tồn, giọng nhẹ nhàng : đại loại là : hãy đi săn những mãnh thú tấn công các anh, hoặc những con thú hèn nhát đang bỏ chạy, như chính điều đó từng khiến các anh là bộ tộc dũng mãnh nhất của rừng sâu .

A ngạc nhiên : ôi vào lúc như vừa rồi mà anh nói những điều như thơ văn ấy mà lại khiến những kẻ hoang dã, vô học hiểu được và khiến họ hành động cao thượng thế được chăng ? T đáp : thì chính anh đã nhìn thấy rồi còn gì. Nhiều kẻ như các anh đang ngộ nhận về tri thức, tài năng của mình mà đã tự đánh mất mà quên hẳn những điều đơn giản : sự hiền hòa có sẵn trong thiên nhiên, sự thân thiện có sẵn ở cư xử của muôn loài, để hiểu được điều hay chỉ cần không giữ trong mình những điều dở. Nên bất kể kẻ nào thuộc loài nào khi không thể như thế thì mới u tối tự rước cái nguy hiểm cho nó mà thôi, cho dù có thể thắng được một chốc lát với kẻ nhỏ yếu khác

A trầm tư hồi lâu rồi nói : anh ạ, hay anh làm Bộ trưởng Bộ quốc phòng, còn tôi cứ về Thành Đô thi bắn tên để làm tổng tư lệnh : anh khiến chiến tranh không thể xảy ra, tôi để dự phòng chiến tranh có thể xảy ra. Tôi đã thấm nhuần triết lý, ý khí của việc bắn tên, áp dụng huấn luyện binh sĩ thấu đạt cái tinh thần đó vào muôn việc học binh đao khác của họ. Được không ?

T từ tốn : thật tuyệt ! Hãy nhớ thêm : học giỏi binh đao để từ bỏ nó, lúc đó là đạt được Đạo của kẻ có sức mạnh. nếu anh có được ý nghĩ đó rồi thì khỏi cần tôi làm Bộ trưởng quốc phòng. Nói xong T mượn A cái cung, nói : hãy nhìn chú Chim nhỏ xinh kia đang đậu yên bình trên mỏm đá nhỏ cách đó cả hơn trăm mét. T bẻ một cành cây khô, dùng tay chuốt thẳng, đặt vào dây cung, chớp mắt bắn cắm dính vào chính mỏm đá đó. Tuyệt vời, chú Chim đó không hề hoảng sợ, vẫn đứng im, giây lát sau chảy chuyền đậu lên giữa cành cây khô là mũi tên đó. T nói : Ta chỉ có thể là Tổng thống, nhưng đất nước này đã là chế độ Vua cai trị, nên ta chỉ là một người như muôn người khác trong Thiên hạ thôi.

A như bị thôi miên trong ý nghĩ sâu thẳm, ngửa mặt lên Trời thốt lên : Ôi, người như anh sao không cố thay đổi mọi sự để làm Tổng thống? Ít nhất là có tôi ủng hộ cơ mà ? T thư thái nhìn trời cao đáp : không ? Đó là sự lựa chọn của nhân dân. Triết lý của ta là kim chỉ nam cho ta : Nhân dân mà không nhìn thấy và lựa chọn thì mọi sự chỉ là tương tàn ! Ta đi trong Thiên hạ góp phần tạo nên sự an hòa, chẳng phải là điều tốt hay sao ? Dù ai, từ Vua đến Dân há chẳng mong điều đó hay sao ?

A cầm lấy cây cung của mình , tần ngần định bẻ : anh ạ, ta xấu hổ về cái tài của mình ! T từ tốn : chớ nên vậy ? Cái tài hãy giữ, dù thế nào, nhưng vấn đề là không phải dùng vào việc xấu. Một hôm nào đó sau này anh bỏ được nó khi có cái Đạo của mình. Vì cuộc gặp hôm nay và sự tỉnh ngộ của anh , ta khuyên hãy về Thành Đô mà thi bắn tên để đảm nhiệm chức tổng tư lệnh. Nếu vắng anh, kẻ thứ hai sẽ đảm nhận, lại chưa thấu được chuyện hôm nay, hắn sẽ làm thiên hạ bắn giết nhau vì muôn thứ khác đấy!

A nghe lời, tạ từ trở về….T đi tiếp đâu không biết…