Thứ Hai, 30 tháng 7, 2012

Bài học cuộc đời từ những người đàn ông nổi tiếng thế giới


Bài học cuộc đời từ những người đàn ông nổi tiếng thế giới

(Dân trí) - Những người đàn ông nổi tiếng thế giới đương nhiên có những bài học nằm lòng, những bí quyết trong cuộc sống để đưa họ tới thành công.

Hoàng tử William – Hãy sinh ra trong một gia đình Hoàng gia
Bài học cuộc đời từ những người đàn ông nổi tiếng thế giới

Danh tiếng và thành đạt nhiều khi không đến từ việc nỗ lực học tập và lao động, đối với những người may mắn, thành công của họ đơn giản là “sướng từ trong trứng sướng ra”. Cứ lấy Hoàng tử William của nước Anh làm ví dụ. Sinh ra trong gia đình hoàng tộc của một đất nước có tầm ảnh hưởng thế giới, chẳng khó khăn gì William có thể thu hút được sự chú ý của cả thế giới. Bài học ở đây là hãy chấp nhận rằng cuộc sống không công bằng và nhiều khi kết quả ta đạt được sẽ không tương xứng với công sức ta bỏ ra. Đó là bài học đầu tiên mà một người đàn ông mạnh mẽ cần phải chấp nhận. Nếu muốn mọi sự chảy trôi, không mất nhiều công sức mà vẫn được như ý, hãy tự hỏi: Tại sao mình không sinh ra là hoàng tử?!
Larry David – Hãy thương lấy những sai lầm
Mỗi ng

Mỗi người đều có một danh sách dài những yếu điểm, thất bại, sai lầm mà họ muốn quên đi thậm chí là tìm mọi cách để che giấu. Đó là mảng tối tồn tại trong mỗi con người và nó ảnh hưởng tới nội tâm của chúng ta. Chúng ta thường phóng đại những yếu điểm và sai lầm của mình lên rồi tự làm mình hoang mang lo lắng. Đó là gót chân Asin mà ta sợ người khác biết được. Nhưng cuộc sống sẽ đơn giản hơn, thành công sẽ dễ đạt được hơn nếu ta biết cách chấp nhận, thậm chí yêu thương, trân trọng những sai lầm ngốc nghếch ta từng phạm phải thay vì sợ hãi che giấu nó.
Larry David nổi tiếng là người hay để ý để tứ với những chi tiết vụn vặt, ông yêu cầu bản thân cũng như những người khác khi xuất hiện trước công chúng phải thật hoàn hảo. Trong mắt ông, ai cũng có vô số những lời nói hớ, những hành động không chỉnh chu. Biết được yếu điểm của mình, ông chuyển hướng mục tiêu của sự săm soi: Ông tự săm soi chính mình và những tác phẩm hài kịch mà mình tạo ra, nhờ thế mà những bộ phim hài hay nhất trong lịch sử điện ảnh Mĩ đã ra đời.
Ông biến sự soi mói, khó tính và cách nói chuyện cộc cằn của mình thành ưu thế khi lấy nó ra làm cách tếu táo ở những chương trình giao lưu trên truyền hình, Larry vì thế rất được khán giả yêu thích bởi sự thẳng thắn và chân thật. Không có tính cách này, David không còn là David. Vì sự khó tính và cộc cằn của mình, ông đã trở thành một trong những nghệ sĩ hài hước nhất của Mĩ.
Jack Dorsey – Chẳng tội gì không quảng cáo bản thân 
Đã từng có thời, ng

Đã từng có thời, người Mĩ cũng tin rằng “hữu xạ tự nhiên hương”. Những ai thích quảng cáo bản thân, thích nói về mình và chia sẻ cảm xúc, suy nghĩ của mình quá nhiều đều bị coi là “thùng rỗng kêu to”, khó mà thành công được. Nhưng cách suy nghĩ đó đã trở nên lỗi thời khi Jack Dorsey sáng tạo ra trang Twitter.
Ý tưởng của Dorsey rất đơn giản, anh chỉ muốn tạo ra một trang mạng xã hội ở đó mọi người có thể chia sẻ những suy nghĩ của mình trong giới hạn 140 từ. Ý tưởng này đã góp phần thay đổi diện mạo ngành truyền thông Mĩ. Giờ đây, những bạn trẻ muốn thể hiện bản thân, những người nổi tiếng muốn gia tăng ảnh hưởng đều sẽ lập một tài khoản Twitter và chia sẻ suy nghĩ của mình trước một hiện tượng hoặc sự kiện xảy ra trong cuộc sống. Nếu bạn là người hay suy nghĩ và chiêm nghiệm, có nhiều suy nghĩ hay ho thú vị, bạn có thể sẽ trở nên nổi tiếng và có tầm ảnh hưởng lớn trong cộng đồng bằng cách sử dụng Twitter. Nó là cách để PR bản thân nhờ chiếc máy tính mà chúng ta ngày ngày phải gắn chặt để học tập và làm việc. Càng ngày Twitter càng được sử dụng rộng rãi và khiến người ta tin rằng mỗi cá thể là một sự độc đáo riêng có với cả những điểm tốt và điểm xấu.
George Clooney – Cứ vui đi, đừng buồn phiền làm gì
 
Lý do khiến con ng

Cách hữu hiệu để kìm bước tiến của bản thân là hãy lo lắng thật nhiều và liên tục thay đổi hướng đi.
Không ai có thể phủ nhận thành công của tài tử George Clooney, ông luôn xuất hiện trước công chúng với hình ảnh vui vẻ thoải mái nhất, trong từng vai diễn và trong mọi phút giây đời thường. Ông không bao giờ tỏ ra lo lắng hoặc bận tâm vì những vấn đề rắc rối xảy ra. Ông muốn mọi người thấy rằng mình đang tận hưởng từng phút giây cuộc sống và thành công đến với Clooney theo cách đó. Ông tìm được niềm vui ngay cả khi phải đối mặt với những tai tiếng hay khó khăn trong sự nghiệp.
Ông hay dùng hình ảnh ví von để nói về thành công của mình: Nếu một người làm nghề vắt sữa bò luôn đau đáu muốn trở thành người đưa thư, anh ta sẽ không bao giờ cảm nhận được niềm vui trong công việc hiện tại và không bao giờ đạt tới đỉnh cao trong công việc của mình. Muốn thành công phải yêu lấy những gì mình đang làm.
Julian Assange – Dám đương đầu
Lý do khiến con ng

Nếu bạn tuân theo mọi quy tắc trong cuộc sống ngoan ngoãn như một chú cừu, bạn sẽ không thể tiến xa. Người thành công dám làm trái luật chơi và đặt cược vào những vận hội đến trong đời.
Julian Assange là người đã lập nên trang WikiLeaks. Nhiều năm trước, ông chỉ là một nhà báo bình thường. Nhưng từ khi ông tạo ra website này và tiết lộ những thông tin mật của chính phủ Mĩ, cái tên Julian Assange đã khiến dư luận xôn xao, thế giới kinh ngạc, ông trở thành một trong những nhà báo có tầm ảnh hưởng lớn nhất thế giới. Dĩ nhiên cái giá phải trả cho sự nổi tiếng “ngược dòng” này không hề nhỏ và cũng gây ra không ít tranh cãi. Cuộc sống của Julian có lẽ sẽ yên ả hơn rất nhiều nếu ông không cho ra đời trang WikiLeaks, nhưng cuộc đời cũng như một bản nhạc, muốn có nốt thăng phải có nốt trầm. Thăng trầm sẽ khiến cuộc sống trở nên đáng sống và thú vị hơn nhiều thay vì một nhịp sống nhàm tẻ như một đường thẳng.
Mark Zuckerberg – Đừng “xoắn quẩy” vì những gì người khác nói 
Đã đến thời mà bàn phím có thể biến những người bình thường

Đã đến thời mà bàn phím có thể biến những người bình thường thành những nhà phê bình lỗi lạc. Khi cuộc sống riêng tư giờ đây được công khai trên các trang mạng xã hội, những người xung quanh có thể dễ dàng bình luận về bạn. Hậu quả là chúng ta thường để ý quá nhiều tới những gì người khác nói. Facebook đã trở thành hiện tượng văn hóa trong nhiều năm nay, người sáng tạo ra nó ban đầu vẫn mai danh ẩn tích trong cộng đồng mạng. Một bộ phim có tên The Social Network ra đời và quảng cáo rầm rộ cho Facebook cùng người sáng lập ra nó – Mark Zuckerberg. Trong phim anh được khắc hoạnhư một Bill Gates thứ hai. Lúc đó, Facebook chưa phổ biến như bây giờ và nhiều người nghĩ rằng “thằng cha này bị điên”. Nhưng Mark không lăn tăn trước những bình luận tiêu cực của mọi người về mình.
Anh đón nhận tất cả những ý kiến đó, thậm chí còn đồng tình vói chúng. Anh công nhận rằng bộ phim có nhiều chi tiết chưa đúng sự thật, nhưng không thể phủ nhận nó là một bộ phim hay và khiến Zuckerberg được mọi người biết tới. Năm 2011, dư luận đã không còn bàn tán về bộ phim mà thay vào đó cái tên Zuckerberg không ngừng được nhắc tới - một trong những tỉ phú trẻ nhất thế giới. Giờ đây có ai dám nghĩ Zuckerberg là một kẻ điên dồ, ngạo mạn? Đừng tốn thời gian lo lắng về những gì người khác nghĩ về bạn. Khi họ tốn thời gian để tán phét, bình luận về bạnhãy sử dụng thời gian thông minh hơn họ để đạt được điều mình muốn.
Steve Jobs – Cải tiến, đừng bắt chước
 
Nhiều thập kỷ tr

Nhiều thập kỷ trước đây, Steve Jobs là người đầu tiên trình làng chuột máy tính và hệ điều hành kiểu mới khiến những chiếc máy tính trở nên dễ dàng sử dụng. Đồng thời, những cải tiến của Apple cũng khiến giá thành của những chiếc máy tính có hình quả táo cắn dở trở nên quá đắt  nhiều đối tượng khách hàng không thể mua nổi. Trong quá trình hoàn tất bảng mã cho hệ điều hành kiểu mới này, thiên tài máy tính Bill Gates đã được nhận vào công ty. Gates nhanh chóng nắm được các thông tin và tìm ra cách xử lý cho những vấn đề phát sinh. Ông cho ra đời hệ điều hành Windows của riêng mình với giá thấp hơn nhiều so với Apple. Máy tính của Apple không thể cạnh tranh với Windows xét trên tiêu chí giá thành.
Khi có nhiều công ty sản xuất phần bắt đầu xuất hiện ồ ạt trên thị trường,chất lượng bắt đầu trở thành vấn đề nóngbởi sản phẩm tới tay khách hang thường không đáp ứng được kỳ vọng của họ. Apple thì khác, họ cho ra những sản phẩm chất lượng cao với những tính năng hoàn hảo. Máy tính dần trở nên quan trọng trong công việc và khách hàng nhận ra rằng chất lượng những sản phẩm của Apple xứng đáng với giá của nó. Apple trở thành công ty sản xuất máy tính thuộc hàng “đại gia”.
Nhưng Jobs không hài lòng ở đó, ông vẫn tiếp tục cải tiến sản phẩm để có những cách tân mới mẻ khác với sự ra đời của iPod, iPhone, iPad. Chúng dần trở thành một phần cuộc sống của người sử dụng. Dù có vô số công tyăn theo và cho ra máy nghe nhạc MP3, điện thoại thông minh cảm ứng, máy tính bảngnhững công ty này vẫn không thể nào bì nổi tần xuất cải tiến và phát minh khủng của Apple.
Trong nhiều năm, Job được coi là người thành công thứ hai sau Gates, nhưng những nỗ lực không ngừng để cải thiện sản phẩm của mình thay vì đi sau và nhái theo những sản phẩm của người khác đã khiến Jobs trở thành nhân vật quyền lực hàng đầu trong ngành sản xuất máy tính. Bài học ở đây là: Nếu bạn muốn đạt được thành công, giành được quyền lực và có tầm ảnh hưởng lớn, đừng nhìn xem xung quanh mọi người đang làm gì. Hãy tự tạo ra con đường của bạn và khiến người khác phải đi theo mình. Không ai có thể trở thành số 1 nếu họ cố gắng để làm giống một ai đó, khi đó dù cố gắng thế nào, họ cũng chỉ là số 2.
 
Hồ Bích Ngọc
Theo Ask

Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2012

Lê Hoàng viết "tâm thư" gửi học sinh sắp ra trường


"Bất thường - bất thường - bất thường hơn nữa. Thầy kêu gọi các em như thế...", vị đạo diễn tài hoa Lê Hoàng bất ngờ khác hẳn mọi khi, ông không viết về giới showbiz nữa mà viết một bức thư mượn lời một hiệu trưởng nhắn nhủ học sinh sắp ra trường.

Các em thân mến!

Hôm nay là này cuối cùng của năm học cuối cùng. Chỉ vài tiếng nữa thôi các em sẽ tốt nghiệp ra trường. Giờ phút này những tiếng trống đang vang lên, không phải trống báo vào lớp hay trống tan học, mà trống tạm biệt. Những tiếng trống kết thúc của thời kì phổ thông khiến thầy tin đang làm các em nghẹn ngào, dù là em ngoan hay em ương bướng bởi trong sâu thẳm tâm hồn các em vẫn là những đứa trẻ thơ.

Các em thân yêu!

Lễ tốt nghiệp nào cũng phải kết thúc bằng một bài diễn văn. Toàn thế giới đều như vậy và chúng ta cũng thế. Trong phần lớn các diễn văn đó, các ông hay các bà hiệu trưởng đều ca ngợi học sinh như những con người phi thường, giúp cho các em tin tưởng một cách mãnh liệt sâu sắc về khả năng thay đổi hành tinh, thay đổi xã hội cũng như thay đổi cá nhân mình.

Những bài diễn văn kiểu đó không sai hoặc từ lâu rồi chẳng ai dám nghĩ rằng sai bởi làm cho con người tự tin, cảm thấy có tài, có sức mạnh vốn là một nhiệm vụ quan trọng của giáo dục.Nhưng vừa rồi ở bên Mỹ đã có một ông hành động khác. Ông ta tuyên bố tất cả các em đều bình thường, thậm chí có thể tầm thường. Đừng nuôi ảo tưởng và đừng nghĩ rằng cả trái đất đang náo nức và đang sốt ruột chờ các em vươn tay ra cải tạo. “Chả hề có chuyện đó” - ông ấy nhấn mạnh. Nếu các em không cố gắng, các em còn lâu mới sống cho ra hồn chứ đừng nói đến việc trở thành các vĩ nhân.

Lê Hoàng

Bài diễn văn của ông ta đã gây nên một cơn bão. Kẻ phản đối cũng nhiều và người ca ngợi cũng lắm. Với tư cách một nhà sư phạm, có nghĩa là nhà khoa học, thầy nghĩ rằng bất cứ cái gì, tuy chưa rõ đúng sai những gây ra tranh luận nhiều chiều đều lợi ích cả.

Vậy giờ phút này đứng trước các em, với tư cách một hiệu trưởng, thầy phải tỏ thái độ thế nào? Đó là điều thầy đã cân nhắc nghiêm túc suốt đêm qua. Cũng thành thật với các em, chả phải lúc nào thầy cũng trăn trở như vậy. Đã có nhiều năm thầy đọc đi đọc lại một bài diễn văn soạn sẵn giống hệt nhau, chỉ thay đổi ngày tháng, nhưng bây giờ thầy không cho phép mình làm thế do đây chẳng những là ngày cuối cùng của các em mà rất có thể cũng là những ngày cuối cùng của thầy trên cương vị hiệu trưởng. Trong cuộc đời chúng ta những giờ phút cuối cùng luôn luôn cần trung thực!

Các em thân yêu!

Nếu bảo rằng các em vĩ đại và khác thường thì thầy rõ ràng không tin. Với chất lượng sách giáo khoa, với khả năng và lương tâm các thầy cô, với sức tiếp thu quen thụ động và một chiều, với hoàn cảnh sống còn nhiều vất vả, rất ít lý do để các em trở thành những nhà khoa học hay nhân văn học có tư duy sáng tạo phi thường, đột phá. Các em chỉ là học sinh phổ thông mà chữ phổ thông không là bạn thân của chữ đỉnh cao. Điều ấy hoàn toàn có cơ sở chứng minh.
Nhưng nếu bảo các em là tầm thường thì thầy kiên quyết phản đối, con người chúng ta là sinh vật tiên tiến nhất trên trái đất, và nhiều khả năng trên vũ trụ. Vô số thứ con người trong đó đương nhiên có các em làm ra đã vượt xa mọi sức tưởng tượng. Không lý do gì sự tầm thường lại góp phần trong những thành tựu đó. Và dù các em có lên lớp không đều, có tiếp thu nhiều bài giảng một cách khập khiễng thì vẫn phải công nhận đó là những kiến thức đã được tích tụ cả ngàn năm. Không thể có con người tầm thường, cũng như không thể có con vịt hoặc con gà cao quý.

Vậy các em là ai? Hay nói chính xác hơn các em sẽ là ai? Đã tới thời điểm mà câu hỏi này đã phải đặt ra. Nhân đây xin tuyên bố nếu cá lớn lên nhờ nước, cây lớn lên nhờ đất và hoa nở nhờ ánh sáng mặt trời thì chúng ta phải lớn lên bằng câu hỏi. Chừng nào ngừng đặt câu hỏi, chừng đó chúng ta đã ngừng tồn tại. Theo cá nhân thầy, các em không trở nên là kẻ bình thường, cũng không thể là kẻ phi thường. Các em hãy là những con người 'bất thường'.

Sự bất thường hiểu theo nghĩa chân chính của nó là một hành vi không thể dự đoán được. Sự bất thường khiến ta có thể đúng, khiến ta có thể sai nhưng rất, rất nhiều lúc khiến ta tìm được những kết quả chưa ai ngờ tới, khiến xung quanh ta phải nhìn sự vật một cách khác đi.

Trong một xã hội chân chính như xã hội các em đang sống, nhìn cái xấu rất dễ, nhìn cái tốt cũng chả khó khăn bao nhiêu nhưng hiểu cách khác luôn luôn là chuyện cần nỗ lực, cần tranh cãi và cần sự vươn cao.

Các em hãy bất thường đi. Không phải trong sinh hoạt, trong quần áo hay đầu tóc càng không nên trong ăn uống. Đấy là những thứ bất thường vớ vẩn dùng cho những kẻ tầm thường trong nhận thức. Các em phải  bất thường trong mỗi cách đưa ra vấn đề, trong mỗi cách tìm hiểu cuộc sống và giải quyết nó. Đấy là lời căn dặn của thầy.

Muốn như thế điều cơ bản nhất là các em phải biết từ bỏ các thói quen, các kiểu tư duy rập khuôn với người khác. Cũng theo thầy, thói quen là kẻ thù nguy hiểm nhất của chúng ta, đặc biệt là những thói quen lặp đi lặp lại khiến ta tưởng đó là chân lý. Trong văn hóa, trong khoa học, trong nghệ thuật thói quen sẽ trở thành một con đường mà dù có phóng xe trên đó với tốc độ cao bao nhiêu thì đích tới cũng là cái đích cũ, đầy những cá nhân ở đó trước rồi, các em nên ghi nhớ điều này.

Bất thường- bất thường - bất thường hơn nữa. Thầy kêu gọi các em như thế. Bất cứ điều gì cũng phải thắc mắc, bất cứ công việc nào cũng phải đặt dấu hỏi, bất cứ vấn đề ra sao cũng phải tránh xa các kết luận có sẵn. Đấy chính là điều thầy mong các em nên làm.

Thầy cũng chả giấu diếm rằng như thế đôi khi khá nguy hiểm… Có thể làm các em trở nên đơn độc, hoặc trở nên bị xa lánh với một đám đông. Nhưng nếu mỗi quốc gia đều hòa nhập chứ không hòa tan thì mỗi con người cũng nên bắt chước điều này.

Các em học sinh yêu quý của thầy !

Những tiếng trống cuối cùng sắp chấm dứt. Thầy không biết bài diễn văn này có thể coi là một tiếng trống hay tiếng súng. Nhưng tận đáy lòng thầy chỉ mong các em được thôi thúc vào đời với trái tim dũng cảm, với kiến thức tuy còn sơ sài nhưng không ngại bổ sung và với một nghị lực phi thường để đạt tới những đỉnh cao khác thường mà đất nước chúng ta đang mong đợi các em.
(Theo GDVN)

Thứ Năm, 5 tháng 7, 2012

Bí quyết kinh doanh của 7 tỷ phú cúp học


hoclamgiau.vnGửi email  Bản in 
05:25' PM - Thứ tư, 27/06/2012
Theo một bài báo số ra tháng Giêng năm 2012 thì có gần 16% trong tổng số 400 người giàu nhất nước Mỹ không có bằng đại học. Nếu tính phần trăm 400 người giàu nhất trên thế giới không có bằng đại học thì con số này là 32%. Bạn có sốc không?

Người đồng sáng lập nên PayPal Peter Thiel đã trao tặng cho 24 người dưới 21 tuổi mỗi người 100.000 đô la và đang có kế hoạch phân bổ thêm nguồn học bổng này trong những năm tới. Quy định đầu tiên là mỗi thành viên của chương trình học bổng Thiel phải bỏ học đại học được ít nhất hai năm và phải theo đuổi sự nghiệp “làm doanh nhân, nghiên cứu và tự học tập”.

Đối với nhiều doanh nhân, học đại học không phải là một nhu cầu bức thiết. Sự bó buộc, cơ cấu quan liêu của các trường đại học, chương trình học lại mang nặng tính lý thuyết đã khiến nhiều doanh nhân sớm rời bỏ trường đại học. Những người khác như Walt Disney và Richard Branson thậm chí còn chưa bao giờ đăng ký học đại học.

Với sự ra đời của các suất học bổng dành cho những người “bỏ học đại học” và thành công của những doanh nhân hàng đầu vốn chỉ tốt nghiệp trung học, chúng ta cũng nên xem xét những lời tư vấn kinh doanh của họ.

1. Mark Zuckerberg – “Động lực từ việc quản lý con người và trở thành CEO trong một công ty khác biệt rất nhiều so với việc ở chung phòng ký túc xá với những người bạn”.


Mặc dù mở công ty với những người bạn của mình nghe có vẻ thoải mái nhưng đây là một sai lầm thực sự trừ khi những người bạn của bạn tình cờ phù hợp với một số vị trí trong công ty của bạn. Hãy tụ tập với bạn bè khi bạn đang có tâm trạng thoải mái và làm việc với những người tài năng nhất mà bạn có thể tuyển dụng.

Facebook đã phải giải quyết vấn đề tranh chấp kiện tụng tốn rất nhiều thời gian và tiền bạc liên quan đến các vị trí cấp cao đã tuyển dụng trước đó và tiền góp vốn cổ phần thực tế. Điều này hoàn toàn có thể tránh được nếu trước đó Zuckerberg chú trọng tuyển dụng những nhân sự chất lượng cao chứ không phải là những người bạn hay những người quen qua bạn bè.

2. Steve Jobs – “Như vậy chúng tôi đã đến gặp Atari và nói: ‘Chúng tôi đã làm ra thứ rất tuyệt vời này, nó đã được chế tạo từ một số phụ tùng của các ông, các ông nghĩ sao về việc cấp vốn cho chúng tôi? Hoặc chúng tôi sẽ trao nó cho các ông. Chúng tôi chỉ muốn làm điều đó. Hãy trả lương cho chúng tôi, chúng tôi sẽ làm việc cho các ông”. Và họ trả lời “Không”. Sau đó chúng tôi tới gặp Hewlett-Packard, và họ nói, ‘Này, chúng tôi không cần các anh. Anh đã học xong đại học đâu?’


Ngay cả một lãnh đạo giỏi trong ngành cũng có thể không thấy được sự sáng suốt trong ý tưởng của bạn, nhưng bạn cũng đừng vì vậy mà từ bỏ. Clay Christensen đã khéo léo chỉ ra điều này trong cuốn The Innovator’s Dilemma, theo đó việc cố gắng bảo toàn tài sản hiện có đã che khuất khả năng đánh giá đúng những tác động tiềm tàng của công nghệ mang tính đột phá của một công ty lớn.

Những doanh nhân không thích nghi được với ngoại cảnh. Sơ yếu lý lịch của chúng tôi thường không bị tô vẽ, chưa hoàn thiện và dường như ngẫu nhiên. Khi bạn phỏng vấn các ứng viên ở thời kỳ đầu mới thành lập công ty, yếu tố con người quan trọng hơn rất nhiều so với yếu tố kinh nghiệm bởi vì những việc mà ứng viên đã làm trước đó có khi chỉ có thể ứng dụng được một phần nào đó vào vị trí mà họ sẽ đảm nhiệm trong công ty của bạn .

3. Bill Gates – “Cách hay nhất để chuẩn bị (làm một người lập trình) là viết ra các chương trình và nghiên cứu các chương trình lớn mà những người khác đã viết. Tôi đã đi tới các thùng rác của Trung tâm Khoa học Máy tính và nhặt ra các danh sách hệ điều hành của họ”.


Cách làm dựa trên kinh nghiệm của Gates cũng được nhiều doanh nhân (đặc biệt là những người có ít bằng cấp chính quy) áp dụng. Xin trích dẫn lại một câu nói có sức lan tỏa rộng rãi của Gate: “cách hay nhất để chuẩn bị trở thành một doanh nhân là mở một công ty và học cách làm thế nào để các công ty mới khởi nghiệp thành công”.

Chưa ai từng coi Gates là một chuyên gia lập trình. Tuy nhiên những hiểu biết ban đầu của ông về cách viết, thử nghiệm và thương mại hóa mã đã giúp ông lãnh đạo công ty Microsoft từ vị trí mới khởi nghiệp thành một công ty thống trị thế giới.

4. Michael Dell – “Trường học thì cũng quan trọng nhưng tôi thấy để có được nguồn thu nhập ổn định thì cần phải đột phá”.


Michael Dell đã hứa với bố mẹ rằng ông sẽ quay trở lại trường học nếu doanh số bán hàng của công ty mới thành lập không được như mong đợi của ông. “Tôi đã phải quyết định dứt bỏ hoàn toàn việc học và chờ xem điều gì sẽ xảy ra. Tôi không thể cưỡng lại cơ hội. Cách giải quyết là, tôi sẽ dành toàn bộ thời gian cho công việc kinh doanh trong tháng Năm và đến cuối tháng Tám, chúng tôi sẽ cùng ngồi lại xem liệu công việc có suôn sẻ không”.

Mặc dù ông đã phát biểu tại nhiều buổi lễ tốt nghiệp kể từ khi rời trường đại học, nhưng Michael không bao giờ quay trở lại trường đại học để làm một sinh viên. “Bạn biết không, tôi đã thực sự nổi loạn, một thanh niên mới 18, 19 tuổi đã làm tất cả những gì mình muốn và tất cả mọi việc đều ổn thỏa”.

5. Larry Ellison – “Tôi đã hội tụ tất cả những bất lợi cần có để thành công”.


Các doanh nhân thường bị xã hội từ chối. Chúng tôi thường tránh những cách làm nghe có vẻ hợp lý và làm những công việc theo cách riêng của chúng tôi vì chúng tôi không thể thích ứng với việc làm một công việc theo cách cứng nhắc. Việc đả phá những quan điểm thông thường không phải là một yêu cầu đối với khả năng làm chủ doanh nghiệp, nhưng chắc chắn đây là một điểm chung của những người thuộc giới doanh nhân. Đương đầu với thách thức và chống lại các chuẩn mực thường đẩy các doanh nhân vào thế xung đột với những hiểu biết mang tính truyền thống.

Vị thế thua thiệt thường là động lực chung của những doanh nhân thành công. Cảm giác ở vị trí thấp hơn do thiếu tình cảm và các mối liên hệ trong gia đình, nền giáo dục chính thống và thành tích trong nghề nghiệp truyền thống thường thôi thúc các doanh nhân làm việc điên cuồng như một cách khỏa lấp những thiếu hụt trên.

6. Richard Branson – “Mẹ tôi đã kiên quyết buộc chúng tôi phải độc lập. Khi tôi lên 4 tuổi, bà thường dừng xe ô tô cách nhà chúng tôi vài dặm và bắt tôi phải tự tìm đường băng qua cánh đồng về nhà. Tôi đã từng tuyệt vọng vì bị lạc”.


Cũng giống như bố mẹ của Tony Hsieh , mẹ của Richard đã củng cố tinh thần tự chịu trách nhiệm cao độ. Richard bỏ học khi mới 16 tuổi để lập ra một tạp chí hướng tới đối thượng là giới trẻ có tên gọi là Student. Richard có tham vọng biến các công ty thu âm trở thành những khách hàng quảng cáo lớn nhất của tờ Student để về sau sẽ mở một cửa hàng thu âm. Sau đó ông đã xây dựng cửa hàng đầu tiên của mình thành một chuỗi cửa hàng có tính quốc tế và về sau đã trở thành một thương hiệu thu âm rất thành công.

Không thể phủ nhận việc Richard không được học hành đào tạo chính qui đã rất nhiều lần gây ra nhiều tổn thất trong công việc kinh doanh của ông. May mắn thay, người mẹ đã truyền cho ông tính bền bỉ và ý thức về mục đích và điều này đã chỉ dẫn cho công cách băng qua các cánh đồng thành công và giúp ông vượt qua sự thiếu hụt kiến thức sách vở.

7. Walt Disney – “Cách bắt đầu là hãy ngừng nói và bắt đầu làm việc”.


Lời khuyên hay nhất trong cuốn sách The Art of the Start của Guy Kawasaki nằm ở trang 9, “Đi” và “Bắt đầu”. Có rất ít khả năng công ty bạn sẽ theo đuổi chiến lược đi-ra-thị trường như lúc đầu bạn đề ra. Tuy nhiên, bạn sẽ không bao giờ khám phá ra điểm giao kết giữa những năng lực cốt lõi của bạn và nhu cầu của thị trường nếu không bắt đầu kinh doanh cái gì đó.


Bạn còn chờ gì nữa? Trường học luôn rộng cửa, bạn nên quyết định gác lại việc kinh doanh thêm vài năm để mài giũa kỹ năng kinh doanh của mình.