Thứ Hai, 26 tháng 11, 2012

Lãng phí ở Quảng Bình


NOVEMBER 26, 2012 BY  LEAVE A COMMENT

Tác giả: Hoàng Nam
20 November 2012
Lời bình của Alan Phan:
Đây là hội chứng OPM (other people’s money- tiền người khác). Không gì đáng ngạc nhiên. Tôi chắc chắn hội chứng này hiện diện trên tất cả mọi tỉnh giàu nghèo của Việt Nam, cũng như mọi nơi trên thế giới.
Tỉnh nghèo ‘vung tay’ sắm xe công, lãnh đạo thi nhau xuất ngoại
Trong bối cảnh kinh tế khó khăn, Chính phủ thắt chặt chi tiêu công nhưng ở tỉnh nghèo Quảng Bình lại “vung tay” với những khoản chi công mà theo dư luận đánh giá là: không đúng thời điểm, kém hiệu quả…
Hơn 1 tháng nay, báo Quảng Bình thường đăng tràn trang quảng cáo mua xe công cho các ngành, địa phương trong tỉnh.
Mua xe công hàng loạt
Khoảng một tháng nay, trang quảng cáo của báo Quảng Bình số nào cũng tràn ngập nội dung mời chào hàng cạnh tranh mua ô tô công của các cơ quan ban ngành, huyện, thành phố. Loại xe được mời chào hàng cạnh tranh đều có giá trên dưới 1 tỷ đồng.
Theo thống kê của Văn phòng UBND tỉnh Quảng Bình: Có 26 cơ quan, đơn vị, địa phương được UBND tỉnh cấp ngân sách mua xe trong đợt này.
Theo đó, 17 cơ quan hành chính cấp tỉnh được cấp ngân sách 100% kinh phí, 3 đơn vị sự nghiệp cấp tỉnh được hỗ trợ mỗi đơn vị 500 triệu đồng, 6 huyện được hỗ trợ 400 triệu đồng, riêng thành phố Đồng Hới là 500 triệu đồng.
Tổng vốn đầu tư mua xe là 17 tỷ đồng từ nguồn cấp bù ngân sách bị “hụt” cho Quảng Bình của ngân sách Trung ương.
Điều đáng nói là ngân sách của Quảng Bình bỏ ra để mua xe đợt này không chỉ dừng lại ở con số 17 tỷ mà lớn hơn nhiều.
Trên thực tế, hầu hết các đơn vị được hỗ trợ tiền mua xe đều phải “bù thêm tiền” để được sử dụng những xế hộp sang.
Theo giới kinh doanh ô tô, để mua được một chiếc Toyota Fortuner như nội dung mời chào hàng cạnh tranh của các đơn vị ở Quảng Bình vừa qua, ít nhất mỗi chiếc cũng phải trên 1 tỷ đồng.
Như vậy, thêm một lần nữa, hầu bao ngân sách vốn rất hạn hẹp của các đơn vị này có nguy cơ bị “gặm nhấm” vì những chiếc xe công.
Theo lãnh đạo Sở Tài chính Quảng Bình, lí do tỉnh cấp ngân sách mua xe lần này là trên cơ sở thông báo số 374-TB/TU, ngày 12-9-2012 của Thường trực Tỉnh ủy về việc cho phép các đơn vị mua xe.
Nguyên nhân, năm 2011, thực hiện Nghị quyết 11 của Chính phủ, Quảng Bình hạn chế mua xe công, nên sang năm nay phải mua hàng loạt.
Vị lãnh đạo này cho biết thêm, đã 3 năm nay Quảng Bình luôn hụt cân đối từ nguồn thu mỗi năm trên dưới 80 tỷ đồng.
Về nguyên tắc, việc hụt cân đối này thì không có nguồn nào để bù mà phải tìm cách giảm bớt chi tiêu. Tuy nhiên, năm 2011, Quảng Bình “may mắn” được Chính phủ cấp thêm để bù vào phần hụt cân đối được 80 tỷ đồng nên dành một phần để mua xe công.
Dự kiến năm nay còn khó khăn hơn, Quảng Bình sẽ hụt cân đối khoảng 90 tỷ đồng, và vị lãnh đạo này tiên lượng là không có chuyện “may mắn” như năm 2011.
Thi nhau đi nước ngoài
Với lí do tham quan học tập kinh nghiệm, đào tạo, tham dự hội nghị, hội thảo, bồi dưỡng nâng cao nghiệp vụ, khảo sát tình hình, xúc tiến thương mại, xúc tiến đầu tư,… lãnh đạo, cán bộ ở Quảng Bình thi nhau đi nước ngoài.
Tính đến hết tháng 10-2012, Quảng Bình có 98 đoàn lãnh đạo, cán bộ ra nước ngoài với những lí do nói trên, trong đó 59 đoàn nằm trong chương trình hoạt động đối ngoại của tỉnh, số còn lại là đi theo các chương trình của Trung ương, hoặc qua thư mời của các dự án với 782 lượt người xuất cảnh, ngân sách bỏ ra gần 10 tỷ đồng.
Nhiều xe công thường xuyên vào quán nhậu, phải chăng xe công đang bị lãng phí đơn, lãng phí kép. Ảnh: Xuân Hồng.
Điều khiến dư luận bức xúc, là số tiền ngân sách bỏ ra để đi nước ngoài của lãnh đạo, cán bộ là rất nhiều so với tỉnh nghèo Quảng Bình nhưng hiệu quả mang lại thì không thấy. Thậm chí, có trường hợp vị lãnh đạo mang theo cả vợ con.
Một doanh nghiệp thường xuyên đi nước ngoài với các đoàn lãnh đạo cấp cao của Quảng Bình dưới danh nghĩa xúc tiến thương mại, đầu tư tiết lộ: Nói là đoàn cấp cao của tỉnh đi công vụ nhưng có lần ra nước ngoài chả thấy đối tác nào đón tiếp, không hơn kém khách du lịch bình thường.
Khi bài viết này lên khuôn thì hiện ở Tỉnh ủy Quảng Bình đang có hai đoàn đi nước ngoài. Một đoàn đi Nhật Bản, một đoàn đi Singapore mặc cho cách đây gần một tháng, Thủ tướng Chính phủ đã có yêu cầu các bộ ngành, địa phương hạn chế đi nước ngoài để ở nhà chỉ đạo giải quyết những công việc tồn đọng.
Cũng theo lời chủ doanh nghiệp này, mới đây nhất là đoàn của lãnh đạo UBND tỉnh sang Đức để xúc tiến đầu tư 1 tuần.
Thành phần đoàn kèm theo là những doanh nghiệp “không tên tuổi”, thậm chí có một chủ cây xăng bán lẻ cũng mang danh “đi xúc tiến đầu tư”.
Tại buổi “xúc tiến đầu tư” có 4 doanh nghiệp của Đức, số còn lại là Việt kiều làm ăn ở Đức. Suốt cả buổi, 4 đại diện của doanh nghiệp Đức không phát biểu câu nào, chỉ có một Việt kiều xin mảnh đất gần biển để xây nhà nghỉ.
Điều lạ là, nhiều đoàn cấp cao của Quảng Bình mang danh đi công vụ nhưng lại thông qua một công ty tư nhân kinh doanh du lịch, và việc ra nước ngoài của các đoàn này là theo dạng tour du lịch.
Chính vì thế có lần visa trưởng đoàn cấp cao của tỉnh bị dán lộn ảnh với người khác, buộc ông này phải ở lại làm visa còn đoàn vẫn bay theo kế hoạch.
Làm ăn là vậy nhưng công ty này thường được làm tour cho các đoàn cấp cao của tỉnh và giá thường cao hơn mức bình thường đến vài chục triệu đồng mỗi chuyến đi.
Đơn cử, trong chuyến đi xúc tiến đầu tư 1 tuần ở Đức vừa rồi, Cty TNHH Du lịch Phú Gia (Quảng Bình) nhận 115 triệu đồng để làm tour cho mỗi người, trong lúc đó các tour du lịch dạng này ở Hà Nội chỉ từ 80 đến 90 triệu đồng.
Việc đi nước ngoài tràn lan, không chỉ dư luận nhân dân phản ứng mà ngay cán bộ của Sở Tài chính là nơi cấp tiền cũng đã không ít lần phát biểu đề nghị lãnh đạo tỉnh giảm đi nước ngoài vì không hiệu quả.
Nhiều doanh nghiệp trong nước vào “đầu tư hụt” hoặc đang đầu tư ở Quảng Bình thì cho rằng: Đi xúc tiến thương mại, đầu tư ở nước ngoài đâu cho xa, hãy làm tốt môi trường đầu tư để thu hút các doanh nghiệp trong nước là đủ cho Quảng Bình sung túc.
Những công trình nghìn tỷ ở tỉnh nghèo
Không chỉ lãng phí hàng chục tỷ đồng tiền ngân sách mua xe công, đi nước ngoài mà Quảng Bình còn “mạnh tay” đầu tư những công trình nghìn tỷ trong bối cảnh cả nước “thắt lưng, buộc bụng” để lo cho an sinh xã hội.
Phải mất từ 400 đến 500 tỷ đồng để hiện thực hóa một trong nhiều phương án của trụ sở Tỉnh ủy Quảng Bình .
Cây cầu nghìn tỷ
Ngày 31- 8, bên dòng Nhật Lệ, thuộc TP. Đồng Hới, UBND tỉnh Quảng Bình long trọng tổ chức lễ khởi công xây dựng cầu Nhật Lệ II, nối trung tâm thành phố với bán đảo Bảo Ninh trước sự ngỡ ngàng của người dân.
Đây là cây cầu thứ hai bắc qua sông Nhật Lệ, được thiết kế nhịp chính cầu dây văng có chiều dài 515m, rộng 23,6m với 4 làn xe, trọng tải HL-93, với số vốn lên đến 936 tỷ đồng.
Lãnh đạo Quảng Bình cho rằng, cây cầu này sẽ tạo điểm nhấn cho không gian đô thị TP. Đồng Hới, đồng thời là cú hích để xã Bảo Ninh phát triển kinh tế du lịch.
Cây cầu Nhật Lệ II được khởi công trong bối cảnh thu ngân sách của Quảng Bình không đạt kế hoạch liên tục trong nhiều năm, cả nguồn thu của địa phương và nguồn Trung ương rót về vẫn không đủ bù chi.
Để xây cầu, Quảng Bình phải bán đất. Hàng loạt diện tích đất nông nghiệp, nuôi trồng thủy sản bị thu hồi để xây dựng cơ sở hạ tầng, bán đất lấy tiền xây cầu.
Một lãnh đạo sở Kế hoạch và Đầu tư Quảng Bình cho biết: “Chủ trương xây cầu Nhật Lệ II đã nằm trong Nghị quyết đại hội Đảng bộ của tỉnh vừa rồi nên phải làm. Nếu bán hết 4 khu đất hiện có cũng được vài ba trăm tỷ đồng để xây cầu, số còn lại chỉ biết mong chờ từ Trung ương thôi”.
Nhiều người dân đi qua bị tai nạn chết và thương tích nhưng cây cầu ở xã Nam Trạch (Bố Trạch) này vẫn không được sửa chữa.
Tuy nhiên, thực tế những khu đất nói trên xây dựng hạ tầng xong rồi chẳng ai mua trong bối cảnh chung bất động sản đóng băng.
Để bán đất, Quảng Bình thông báo giảm giá khởi điểm của các khu đất đến lần thứ ba vẫn không có khách hàng. Rồi sáng kiến bỏ đấu giá, mà chuyển sang cấp đất có thu tiền cũng không thành công
. Nhiều doanh nghiệp khó lại càng thêm khó khi không thể thu hồi vốn hạ tầng từ tiền bán đất, lấy đâu ra để xây cầu Nhật Lệ II?
Một lãnh đạo về hưu của Quảng Bình cho rằng, việc trên sông Nhật Lệ phải có cây cầu thứ hai, thứ ba… là chính đáng nhưng trong tương lai chứ không phải lúc này.
Sau lễ khởi công cầu Nhật Lệ II, nhà thầu chỉ để lại một ít máy móc trưng bày .
Cũng theo vị cựu lãnh đạo tỉnh Quảng Bình, trong lúc cầu Nhật Lệ I vẫn chưa khai thác hết công năng thì cớ gì phải xây cầu Nhật Lệ II? Ngay đầu cầu Nhật Lệ I, phía Bảo Ninh, hàng loạt bãi “đất vàng” vẫn để trống, cây cỏ mọc um tùm, chưa ai đầu tư, thì làm gì phải làm cầu thứ hai để thu hút đầu tư? Còn nói, xây cầu Nhật lệ II là để tạo không gian đô thị, có nghĩa là làm đẹp, tô điểm cho TP. Đồng Hới thì càng chưa phải lúc. Thông thường người ta nghĩ đến làm đẹp khi “cơm no, áo ấm” chứ không phải lúc còn “giật gấu, vá vai”.
Được biết, Quảng Bình đã bỏ ra 40 tỷ đồng để làm các thủ tục đầu tư, tổ chức lễ khởi công cầu Nhật Lệ II.
Sau lễ khởi công, các nhà thầu chỉ để lại một ít máy móc mang tính trưng bày rồi ra đi. “Không bột lấy gì gột nên hồ?” – một công nhân đang canh giữ máy móc tại công trường cầu Nhật Lệ II nói.
Trụ sở 500 tỷ
Câu chuyện về cầu Nhật Lệ II chưa nguôi, thì mấy ngày nay dư luận lại “nóng” lên khi những mẫu thiết kế được trưng bày trong cuộc thi thiết kế trụ sở làm việc của Tỉnh ủy Quảng Bình.
Ai cũng tấm tắc khen đẹp, hoành tráng, nhưng khi nghe đến số tiền để hiện thực hóa những mẫu thiết kế nói trên thì ai cũng giật mình.
Từ 400 đến 500 tỷ đồng cho trụ sở Tỉnh ủy mới, khoản đầu tư lớn nhất từ trước đến nay cho một trụ sở công ở Quảng Bình.
Lý do để xây mới trụ sở Tỉnh ủy được sở Kế hoạch và Đầu tư Quảng Bình giải thích, là do trụ sở cũ xuống cấp, chật chội.
Một cựu lãnh đạo Quảng Bình từng được mời trong buổi tham vấn cho trụ sở mới của Tỉnh ủy nói với phóng viên: “Nói trụ sở cũ chật chội cũng đúng, nhưng Tỉnh ủy mới nhận bàn giao 2 tòa nhà 5 tầng của Tòa án tỉnh để lại thì cũng đủ chỗ làm việc. Trong lúc khó khăn chung thì mọi người cùng nhau chịu khó một chút, chật chội một chút có sao!”
Trong lúc Quảng Bình bỏ hàng nghìn tỷ để xây dựng những công trình hoành tráng không phải là cấp thiết, thì ngay trên chính địa phương này, mỗi ngày có khá đông học sinh, người dân phải bơi qua sông để đến trường và kiếm kế sinh nhai như: ở xã Trọng Hóa (Minh Hóa), Trường Sơn (Quảng Ninh); Rồi hàng chục cây cầu dân sinh khác xuống cấp, hết hạn sử dụng khiến nhiều em học sinh và người dân gặp tai nạn chết một cách oan uổng như cây cầu bê tông ở xã Nam Trạch, cầu bê tông Cây Khế ở thị trấn Lão (Bố Trạch); 8/9 cây cầu treo trên địa bàn hết hạn sử dụng cần sửa chữa, làm mới; …và nhiều công trình dân sinh khác đang cần những đồng vốn từ ngân sách để cải thiện đời sống của người dân.

Lãng phí nguồn lực đầu tư

Để thoát cảnh nghèo nàn lạc hậu, mươi năm trở lại đây Quảng Bình đã bỏ ra hàng nghìn tỉ đồng xây dựng các khu công nghiệp, tiểu thủ công nghiệp tập trung, tuy nhiên hiệu quả mang lại không nhiều, thậm chí làm ra chỉ để phơi mưa nắng.
Đầu tư hạ tầng tràn lan
Trong quy hoạch, Quảng Bình có 8 khu công nghiệp, 2 khu kinh tế và 5 khu tiểu thủ công nghiệp với diện tích gần 2.000 ha. Đến nay đã có 3 khu công nghiệp đi vào hoạt động, 3 khu đang được đầu tư xây dựng và 2 khu khác đang chuẩn bị đầu tư.
 Theo lãnh đạo của Ban quản lí các khu Công nghiệp Quảng Bình, có 3 khu công nghiệp đã đi vào hoạt động là: Tây Bắc Đồng Hới hiện được lấp đầy khoảng 80% diện tích, Bắc Đồng Hới 30% và Hòn La 1 là 70%. Tuy nhiên, qua tìm hiểu thì được biết, diện tích lấp đầy nói trên gần một nửa là nằm trên giấy. Thực tế là vậy nhưng Quảng Bình vẫn “mạnh tay” đầu tư tiền của vào những khu công nghiệp khác.
Điều khiến dư luận bức xúc, mặc dù rất ít nhà đầu tư vào xây dựng nhà máy, nhưng khu công nghiệp nào cũng hoành tráng, đồng bộ cơ sở hạ tầng. Nhìn những con đường thảm nhựa bóng loáng, rộng thênh thang, dài hun hút, điện cao áp sáng trưng nhưng không một bóng người khiến ai cũng chạnh lòng. Những người dân bị thu hồi đất cho khu công nghiệp Hòn La ở xã Quảng Đông cho biết: Đầu tư thì nhiều nhưng chẳng ai sử dụng, nắp cống thì bị đập trộm lấy sắt, bóng điện cao áp thì làm tiêu cho bọn trẻ con ném đá…
 “Khi về lấy đất, họ nói cứ chấp hành đi rồi sau này sẽ thành công nhân cả, lương cao mà khỏe hơn làm ruộng nhiều. Chờ mãi chả thấy “ma” nào về đầu tư để cho chúng tôi “thành công nhân cả”. Chú coi, năm sáu năm trời rồi mà chỉ được một nhà máy gỗ dăm, vài dự án xây dựng lèo tèo nên con cháu họ vào làm hết chứ mô đến lượt. Làng tui giờ thành Chí Phèo cả rồi, dân nông nghiệp mà không có “lấy miếng đất cắm dùi”, còn đất đai của khu công nghiệp thì bạt ngàn cho cỏ mọc. Dân chúng tôi thì ngày một nghèo thêm, còn nhà nước thì lãng phí đất đai, tiền của rứa đó” – một người dân nói.
Không chỉ cở sở hạ tầng trong khu công nghiệp, mà ngoài khu công nghiệp Quảng Bình cũng đầu tư khá “mạnh tay”. Để kết nối khu công nghiệp xi măng Châu – Văn – Tiến (huyện Tuyên Hóa) với cảng Hòn La, Quảng Bình đã mở một con đường hoàn toàn mới chạy song song với QL 12A, số vốn lên đến gần 1.000 tỉ đồng.
Các chuyên gia trong ngành giao thông cho rằng, mục tiêu xây dựng con đường này là nhằm giảm tải cho QL 12A là hoàn toàn đúng. Tuy nhiên, điều đáng bàn là các nhà hoạch định đã cố tình kéo dài con đường một cách không cần thiết, thậm chí còn làm khó cho các nhà máy xi măng.
Giá như con đường mới nối với QL 12A phía dưới nhà máy xi măng sông Gianh, đoạn qua xã Cảnh Hóa (Quảng Trạch) thì sẽ tiết kiệm được cả trăm tỉ đồng và thuận đường vận chuyển cho các nhà máy xi măng. Đằng này họ lại kéo dài con đường vượt qua các nhà máy xi măng, lên nối với QL 12A, đoạn đầu cầu Châu Hóa. Như vậy, tới đây khi con đường hoàn thành, các nhà máy xi măng ở xã Văn Hóa, Tiến Hóa phải chở sản phẩm của mình đi ngược lên, rồi lại vòng về sau lưng nhà máy của mình mới ra được cảng Hòn La. Chi phí vận chuyển xi măng sẽ đội lên vì phải đi vòng vèo thêm nhiều km.
Dưới thảm có gai
Một doanh nhân sau một thời gian dài trải nghiệm ở Quảng Bình ví von chua chát: Môi trường đầu tư ở Quảng Bình như cái đó đơm tôm cá, ngoài cửa thì rộng nhưng càng vào thì càng hẹp và khi đã lọt vào trong thì không thể thoát ra.
Vị doanh nhân này vào Quảng Bình xin mấy chục ha đất, sau nhiều năm lăn lộn, các thủ tục để được cấp đất đã hoàn thành, thậm chí Nghị quyết của HĐND cũng đã thông qua. Nhưng khi đến “cửa ải” cuối cùng, chỉ là một chữ ký cấp đất của người có trách nhiệm nhưng không thể vượt qua. Đã gần 2 năm nay hồ sơ của dự án vẫn nằm trên bàn của vị lãnh đạo có trách nhiệm này. Và ông vẫn vồn vã mỗi khi gặp: “bận quá, không xếp được lịch đi kiểm tra thực địa để ký cho chú. Yên tâm, yên tâm anh ủng hộ chú…” – vị doanh nhân này kể.
Bao nhiêu tiền của bỏ ra để làm dự án giờ vứt đi thì tiếc nhưng đợi đến cấp đất thì không biết khi nào, giờ doanh nhân này như tôm, như cá nằm trong đó không lối thoát.
Một nhà đầu tư khác kể câu chuyện bi đát của mình: Ông vào đầu tư nhà máy theo lời mời gọi “trải thảm đỏ” của Quảng Bình. Theo quy định chung cũng như thỏa thuận: phía Quảng Bình sẽ bàn giao mặt bằng sạch, đầu tư cơ sở hạ tầng như: đường, điện, nước… (nôm na là phía ngoài hàng rào), nhà đầu tư chỉ việc vào xây dựng nhà máy. Lập dự án, khảo sát, thiết kế, khởi công xong nhà đầu tư mới ngã ngửa là mặt bằng chưa “sạch”. Yêu cầu mãi không được, để kịp tiến độ xây dựng nhà máy, doanh nghiệp phải tự đi thỏa thuận với từng hộ dân có đất để bỏ tiền đền bù.
Đền bù xong mặt bằng nhưng lại không có đường vận chuyển vật liệu, linh kiện để xây dựng nhà máy. Kêu mãi thì phía Quảng Bình nói, giờ tỉnh khó khăn, doanh nghiệp có tiền thì đầu tư làm đường trước, tỉnh sẽ bù sau. “Đâm lao thì phải theo lao” doanh nghiệp lại phải bỏ tiền thuê thiết kế một con đường vào nhà máy, chuẩn bị thi công thì dân trong làng ra chặn lại. Họ yêu cầu doanh nghiệp mở đường trong làng, nói là để làng có được con đường to, nhưng thực chất là mong được đền bù…. Và nhiều câu chuyện bi, hài khác mà chúng tôi không tiện viết ra đây.
Đáng ra nhà máy này chỉ xây dựng trong hơn 1 năm là có thể đi vào hoạt động nhưng vì sự “bội ước” của Quảng Bình mà đã gần 4 năm nay nhà máy vẫn chưa hoàn thành. Sự lãng phí vô hình này thì không thể đo đếm được. Nếu những dự án đầu tư hoàn thành đúng tiến độ thì hàng ngàn lao động có việc làm, nhà đầu tư có thu nhập và tỉnh cũng có thu nhập…
Sau nhiều năm lăn lộn với Quảng Bình, nhà đầu tư này kết luận: Dưới tấm thảm bóng mượt kia có rất nhiều gai, ai không biết mà bước lên sẽ trầy da, chảy máu.

Thứ Tư, 21 tháng 11, 2012

Thư luân lưu của cha già


SEPTEMBER 29, 2011 BY  13 COMMENTS

Ta nói cho con thêm một bí mật về tình yêu. Rằng tình yêu đích thực là một tình yêu không đòi hoàn trả. Yêu là cho đi, là trao gửi hoàn toàn, mà không cần biết sẽ nhận lại những gì….
Con yêu dấu,
THƯ LUÂN LƯU CỦA CHA GIÀChắc con có nghe hay đọc về chuỗi Thiên Linh Cái và một lá thơ mà khi nhận được, con phải làm 10 phó bản rồi gởi đi 10 địa chỉ khác nhau; nếu không, con sẽ nhận lãnh một hình phạt dữ dội nào đó. Lá thư này cũng vậy, ta muốn con phải làm 10 phó bản và gởi đi cho 10 người thân nhất. Tuy nhiên, nếu con không làm như thế, ta sẽ không có một hình phạt nào. Trong ta, chỉ có thương yêu và khen thưởng. Với con, ta chỉ muốn chia sẻ cái nồng ấm và thanh bình, là số phần duy nhất ta dành cho con.
Ta cũng không xa lạ gì với con. Nhiều tôn giáo, nhiều sắc dân, nhiều phong tục đều có nhiều tên khác nhau để gọi ta. Nào là Thương Đế, Thiên Chúa, Allah, God, Đấng Tối Cao, Đấng Tạo Hóa, Ông Trời, Tinh Thần Vĩnh Cửu, v.v… nhưng thực ra, ta chỉ thích cái tên đơn giản là cha già. Và dù bận rộn đến đâu trong cuộc sống xô bồ, ta cũng muốn con ngồi ra chỗ vắng, bỏ 10 phút nghe lời ta trong lá thư này. Bởi vì …
Ta nghe tiếng than khóc của con.
Nó bay đi trong đêm tối, qua bao nhiêu vì sao, bao nhiêu tầng vũ trụ để lên tận đỉnh trời, vào trong trái tim ta. Ta đã đau đớn vô cùng mỗi lần nghe tiếng kêu gào của con thỏ khi bị sập bẫy, của con chim khi bị tên đạn, của đứa trẻ thơ khi bị đau yếu. Và dĩ nhiên, ta cũng đã nghe lời than khóc của con. Hãy bình an. Hãy tĩnh lặng với chính mình.
Bởi vì ta sẽ đỡ nhẹ cho con niềm khổ đau này và bởi vì ta đã biết lý do cũng như giải pháp cho con.
Con than khóc cho những ước mơ thời thơ ấu giờ đây đã tan biến theo tháng ngày.
Con than khóc cho những tự tin thời mới lớn giờ đây đã bị những thất bại tàn phá.
Con than khóc cho bao nhiêu tiềm năng, cơ hội bị đổi chác để yên thân.
Con than khóc cho cái cá tính độc đáo đã bị dày vò bởi thị phi của thiên hạ.
Con than khóc cho cái thân thể khỏe đẹp giờ đã suy sụp vì những lựa chọn sai lầm.
Con nhìn lại con với tất cả khinh bỉ, ghê sợ và con quay mặt đau đớn mỗi lần soi gương. Ai đã lấy mất đi cái khuôn mặt ngây thơ tươi tắn, cái đầu óc bén nhậy, cái xử thế hào phóng? Ta biết rõ lý lịch của tên trộm này. Con có biết?
Ngày nào con nằm dài trên đồi cỏ xanh, nhìn lên những lâu đài xây bằng đám mây trắng và nghĩ đến những lâu đài đích thực mình sẽ xây cho gia đình.
Ngày nào con say sưa đọc lời hay ý đẹp của bao nhiêu bậc tiền nhân và tự nhủ mình đã thu thập đủ khôn ngoan để bước đi vững chãi trong cuộc đời.
Ngày nào con đi giữa thiên nhiên vĩ đại, tin tưởng rằng chung quanh con lúc nào cũng chứa đầy những thanh bình mầu nhiệm.
Con có biết ai đã gieo đặt vào trong con những ước mơ và hy vọng đó không? Con không biết.
Con không nhớ được cái phút giây con ra khỏi lòng mẹ và ta đã đặt tay ta lên trán con, đã nói nhẹ vào tai con những lời ân phúc? Đó là bí mật giữa ta và con. Con không nhớ?
Tháng năm đã tiêu hủy đi những trí nhớ của con, bởi vì đầu óc con đã bị xâm chiếm bởi sợ hãi và nghi ngờ, bởi âu lo và ân hận, bởi ghen tị và nhỏ nhen. Nó không còn chỗ cho những trí nhớ êm đẹp và thương ái.
Nhưng hãy lau khô dòng lệ. Ta đang ở với con và giây phút này là một bắt đầu tinh khôi cho đời con. Tất cả những gì đã qua, đã xảy ra … hãy chôn sâu chúng vào huyệt sâu. Chúng đã chết.
Ngày này, con sẽ trở về từ cõi chết. Hôm nay là ngày sinh nhật mới của con. Những gì đã qua thuộc về kiếp trước. Như trong một vở kịch, đó chỉ là màn tập diễn. Lần này, bức màn nhung sẽ thực sự kéo lên. Lần này vở tuồng sẽ thực sự bắt đầu. Thiên hạ sẽ chăm chú coi và sẽ tán thưởng. Lần này con không thể thất bại.
Hãy thắp lên những ngọn nến. Hãy cắt bánh ra. Hãy rót đầy ly rượu. Lần này, con sẽ bay cao. Lần này, không ai có thể níu kéo trì trệ con dưới vũng bùn.
Con có cảm thấy tay ta đang đặt trên trán con?
Con có nghe lời ta thì thầm về bí mật ta đã nói cho con nghe ngày sinh nhật trước. Bí mật mà con đã quên? Hãy nghe ta lập lại.
CON LÀ MỘT SÁNG TẠO NHIỆM MÀU NHẤT CỦA TA. Đó là những ngôn từ đầu tiên con nghe khi ra khỏi lòng mẹ. Rồi con khóc. Rồi mọi người cùng khóc. Những giọt nước mắt của hạnh phúc.
Nhưng con đã không tin lời ta … và những năm tháng kế tiếp, không gì có thể khiến con thay đổi cái nghi ngờ này. Làm sao con có thể là một phép mầu khi con đã vụng về thất bại trong những công việc cỏn con nhất? Làm sao con có thể là một phép mầu khi bao nhiêu là nợ nần đang đè nặng trên vai con và mỗi đêm con kinh sợ khi nghĩ đến cơm áo cho tương lai?
Ta đã gởi đi không biết bao nhiêu là tiên tri, thánh nhân và siêu nhân để lập lại lời ta về nhiệm mầu mang tên con. Rằng con chính là một hiện thân của ta. Rằng con có đủ quyền năng để cai trị muôn loài, vá sông lấp biển và tạo dựng những công trình vượt quá trí tưởng tượng của bao thế hệ.
Nhưng con không tin ai. Con đốt cháy cái bản đồ vẽ đường hạnh phúc, con bỏ mất cái bằng khoán ban cho người nhận niềm vui thanh nhàn, con thổi tắt những ngọn nến thắp sáng con đường hoan lạc hiền hòa. Rồi con vấp ngã, con lạc lối, con run sợ trong bóng tối của hèn nhát và tự kỷ. Con rơi vào một địa ngục do chính con tạo nên.
Dĩ nhiên, con la khóc, con chửi bới cái định mệnh xấu xa của mình. Con không chấp nhận trách nhiệm của mình, rằng chính những ý nghĩ nhỏ nhoi và những hành động lười biếng của con là những nguyên nhân cho những hậu quả gặt hái. Con tìm một con dê tế thần để đổ lỗi.
Con đổ thừa cho ta. Con than rằng những thiếu sót, những hèn mọn, những cơ hội lỡ, những thua lỗ … là do một định mệnh mà ta đã sắp sẵn cho con.
Con không thể nào sai hơn.
Để ta tính cho con. Trước hết là những thiếu sót bất hạnh của con. Ta đồng ý rằng nếu con không đủ dụng cụ làm sao con có thể xây một đời mới?
Nhưng hãy kiểm điểm. Con có bị mù lòa? Không, cả trăm ngàn tế bào thị giác ta đã đặt vào mắt con đã giúp con vui hưởng cái hùng vĩ của núi đồi biển cả, cái tuyệt mỹ của ngàn cánh hạc trên lá đỏ rừng thu, cái tinh khiết của tuyết trắng đêm sao, cái môi cười của một tình nhân ngàn kiếp. Hãy đếm một ân phúc.
Tai con có điếc? Không … 24,000 sợi dây âm thanh ta đặt vào tai con đã rung động những lời thì thầm của sóng biển trên ghềnh đá, của chim hót chào bình minh, của tiếng trẻ cười đùa ngoài công viên, của bài tình khúc trên phím dương cầm. Hãy đếm hai ân phúc.
Miệng con có câm? Không … chỉ có một sinh vật trên trái đất này có khả năng dùng lời nói để dịu nhẹ người giận dữ, để nâng cao tinh thần người yếu đuối, để khen thưởng người thành công, để dậy dỗ người ngu dốt, để bày tỏ tình yêu thơ mộng. Hãy đếm ba ân phúc.
Tay chân con có tê liệt? Không … Con không phải là một cây thông bị chôn chặt vào mảnh đất nhỏ, chịu đựng những mưa gió hàng ngày. Ta đã đặt cho con hơn 500 bắp thịt, 200 khúc xương và 10 cây số dây tủy thần kinh để con có thể chạy nhảy, viết lách, luân vũ và vuốt ve. Hãy đếm bốn ân phúc.
Tim con có mạnh khỏe? Con có biết ta đã đặt 100,000 cây số mạch máu lớn nhỏ khắp châu thân con với một cái bơm có nhịp đập hơn 36 triệu lần mỗi năm, không hề sai trật. Hãy đếm năm ân phúc.
Da con có bị ghẻ hủi? Thời gian có thể làm hao mòn và rỉ sét mọi sắt thép, nhưng da con là một sáng tạo diệu kỳ. Nó tái sinh liên tục, tế bào mới thay thế tế bào chết thật tự nhiên. Hãy đếm sáu ân phúc.
Rồi lá phổi của con? Bao nhiêu triệu lít dưỡng khí đã được lọc tươi mội năm? Và bộ máy tuần hoàn của con? Mỗi một giây, hơn hai triệu tế bào máu được thay thế. Hãy đếm mười ân phúc.
Trí óc con có bình thường? Con vẫn còn suy nghĩ tính toán được? Hãy đếm ngàn ân phúc. Bởi vì đây là bộ máy tinh vi hiện đại nhất của vũ trụ này. Chỉ với hai kí lô nặng, ta đã đặt vào đó 13 tỉ tế bào và hơn ngàn tỉ tỉ ký ức, dữ kiện hồ sơ. Con đã dự trữ trong đó tất cả mọi tiếng động, mọi mùi vị, mọi hình ảnh, mọi cảm nhận từ ngày con sinh ra. Và con sẽ tái nhận bất cứ một kỷ niệm nào trong quá khứ chỉ bằng một chớp mắt. Không một máy điện toán nào, bây giờ hay ngàn kiếp sau, có thể so sánh với trí óc con. Không một kỳ quan nào của thế giới, từ khai thiên đến tận thế, có thể tuyệt kỹ như trí óc này.
Và hơn hết, trái tim con có rung động? Con có cảm thấy tình yêu đang bàng bạc khắp nơi, hay con thấy một cô đơn lạnh buốt đang vây kín?
Ta nói cho con thêm một bí mật về tình yêu. Rằng tình yêu đích thực là một tình yêu không đòi hoàn trả. Yêu là cho đi, là trao gửi hoàn toàn, mà không cần biết sẽ nhận lại những gì. Bởi vì luồng điện yêu thương không vị kỷ, không điều kiện, mới đủ tinh khiết để lọc sạch tim con và mang đến cho chính con, không phải người nhận, một thanh bình tuyệt đối. Hãy đếm ân phúc bằng triệu lần.
CON LÀ MỘT SÁNG TẠO NHIỆM MẦU NHẤT CỦA TA. Con có nghèo như con nghĩ? Hãy đếm lại tài sản của con. Hãy đếm lại vài ân phúc mà ta vừa kể. Và hãy tự hỏi. Có một nhà tỉ phú nào trên thế giới này mà không trao đổi hết gia tài của họ để hưởng thêm những ân phúc đó trước giờ nhắm mắt?
Như vậy, con đã hiểu cái bí mật đầu tiên của hạnh phúc và thành công = đó là con có đầy đủ dụng cụ và khả năng để xây dựng một nền móng cho tòa lâu đài của đời con.
Hãy đếm những ân phúc và hiểu rằng con là một sáng tạo nhiệm mầu nhất của ta. Không hiểu và cảm nhận được nguyên lý này, con sẽ không bao giờ có thể trở về từ cõi chết mòn hiện tại.
Và ngay cả nếu con đang thiếu hụt vật chất, hãy nhớ rằng … người nghèo không phải là người có ít, mà là người muốn nhiều … rằng an sinh thực sự không do những của cải con có mà do những của cải con không cần. Những thiếu hụt thua kém mà con nghĩ làm con thất bại, thực ra, chỉ hiện hữu trong đầu óc con.
Hãy đếm lại những ân phúc của mình. Đếm thật kỹ. Ghi thật rõ. Đừng bao giờ quên chúng.
Bây giờ con hãy nhận thêm nguyên lý thứ hai. Hãy tuyên dương cái hiếm quý và độc đáo của mình.
Bao lâu nay con đã hủy diệt lần mòn đời con với những tự kỷ, những mặc cảm, những bi quan. Con không thể tha thứ cho chính con những lầm lỡ, những thất bại, những yếu đuối. Thế nhưng có bao giờ tự hỏi là tại sao ta sẵn sàng tha thứ tất cả tội lỗi, sai trật của con mà con lại không thể tự tha thứ cho chính mình? Ta nói cho con nghe bí mật này.
Con là một báu vật của ta bởi vì cái hiếm quý và độc đáo của con.
Con thử nghĩ tại sao bức tranh Mona Lisa của DaVinci, 9 hợp tấu khúc của Beethoven, vở kịch Romeo and Juliet của Shakespeare… là những tuyệt phẩm vĩ đại. Bởi vì chúng độc nhất vô nhị. Không thể có một tác phẩm nào so sánh nổi. Con cũng vậy. Từ khai niên lập địa, ta đã gọt nắn ra hơn 70 tỉ người, có con người nào hoàn toàn giống con hay không? Và ngàn năm sau, cho đến khi tận thế, hãy tin rằng sẽ không ai hoàn toàn giống con, từ tinh thần đến vật chất, sẽ bước đi trên cùng mặt đất này.
Con là một sáng tạo hiếm quý và độc đáo nhất của ta.
Vậy mà con không hề biết hay cảm nhận sự thật này. Con có biết về sự kết hợp kỳ diệu của đời con? Rằng trong 400 triệu tinh trùng từ cha con, chỉ có một con tinh trùng là sống sót trong chặng hành trình nối liền với âm trứng của mẹ con. Cái con tinh trùng độc nhất ấy là mầm mống của đời con. Hơn 300 ngàn triệu tỉ tinh trùng, ta đã tạo dựng hoàn toàn khác biệt. Ta độc đáo thêu dệt con bằng cả ngàn triệu DNA thật đặc biệt.
Vậy mà con đã đánh giá con quá thấp khi gia tài ta cho con quá lớn?
Tệ hơn nữa, con còn nghe những dèm pha chê bai của những tiểu nhân quanh con … và con đã tin lời họ. Tại sao?
Ngày hôm nay, con hãy tuyên dương thật hào hùng cái hiếm quý và độc đáo của mình. Đừng dấu diếm chúng trong bóng tối. Hãy phô diễn cho toàn thế giới. Đừng đi theo những bước đi của đám đông, đừng nói theo những lời nói của dư luận, đừng gắng làm một người tầm thường. Đừng bao giờ bắt chước. Nhưng kẻ bắt chước luôn luôn thua kém người mẫu vì phó bản không bao giờ so sánh nổi với nguyên bản. Hãy ngẩng cao đầu và cười hãnh diện với con người hiếm quý và độc đáo của mình.
Bây giờ con đã nhận hai nguyên lý. Thứ nhất, nhớ đếm những ân phúc hằng ngày. Thứ hai, luôn luôn phô trương cái độc đáo của mình.
Hai điều đó đã giúp con thấy rằng con không bị trì trệ vì thiếu sót dụng cụ hay vì con quá tầm thường.
Bây giờ đến lời than trách kế tiếp. Rằng con không bao giờ gặp được cơ hội tốt.
Ta nói cho con nghe cái nguyên lý thứ ba về sự thành công. Bao nhiêu người áp dụng cái bí mật đơn giản này đã hưởng nhận hạnh phúc, danh tiếng, của cải và an bình. Nhưng đa số không thích sử dụng nó. Họ đi tìm thành công bằng những con đường tắt, bằng dối trá, bằng tội lỗi … và họ đợi ma quỷ đem đến cái gọi là MAY MẮN. Họ sẽ đợi và đợi trong thiên thu, như con đã đợi. Và họ sẽ than khóc như con đã than khóc và họ sẽ đổ thừa cho định mệnh, đổ lỗi cho ta.
Nguyên lý này thật đơn giản. Nó ứng dụng hữu hiệu cho mọi lớp người không phân biệt tuổi tác, màu da, chủng tộc hay tôn giáo. Đó là … nếu con phải đi một dặm đường, hãy cố gắng đi hai dặm. Luôn luôn bước thêm một bước nữa.
Cách duy nhất để thành công trong bất cứ một hoàn cảnh nào, một công việc nào … là luôn luôn cố gắng vượt quá chỉ tiêu đòi hỏi nơi mình, luôn luôn dâng hiến nhiều hơn, từ sản phẩm đến dịch vụ, từ công việc đến xử thế, bất cứ trong hoàn cảnh nào. Đây là thói quen số một của mọi người thành công. Cách chắc nhất khiến con người trở thành hèn mọn là chỉ làm đủ việc mà con đã được trả lương để làm.
Đừng nghĩ rằng nếu con cho đi nhiều hơn con nhận là con bị lừa gạt. Giống như một quả lắc, con càng kéo về một phía thật xa, quả lắc sẽ dao động qua chiều đối diện gấp chục lần lực đẩy. Nếu ngày nay, con không nhận được phần mình, để càng lâu, phần của con sẽ sinh sôi nảy nở gấp trăm lần.
Nếu con không chịu bước đi một bước nữa, chỉ làm vừa đủ, là con đã tuyên án cho đời con một kiếp sống hèn mọn. Luật nhân quả và thừa trừ luôn luôn tuyệt đối. Trái chín mà ngày nay con hưởng thụ đã hiện diện trong cái nhân con vừa gieo trồng ngày hôm qua. Không bao giờ sai trật.
Luôn luôn bước thêm một bước nữa.
Nếu con nghĩ rằng con đang phục vụ một tên chủ không biết điều, hãy tiếp tục phục vụ hắn. Hãy để ta làm người mang nợ của con. Và ta hứa là ta sẽ trả cho con đầy đủ … nợ càng lâu, lãi xuất càng tích lũy và con sẽ thụ hưởng toàn vẹn cái tích lũy cấp số của món nợ này.
Ta không thể ban cho con sự thành công… chỉ có con là xứng đáng với trái quả mà con đã gieo trồng.
Hãy bước thêm một bước nữa. Và nhìn lại quanh con. Con đường ngày hôm qua mới mang đầy dấu tích của tự kỷ và ghen ghét, đã trở thành một thảm nhung của bông hoa hạnh phúc và cơ hội. Cái gì đã xảy ra? Thực ra không gì cả, chỉ có chính con đã thay đổi … Và con là tất cả. Con là niềm sáng tạo nhiệm màu mhất của ta, ta đã nói.
Con nhớ lại ba nguyên lý chưa? Đếm những ân phúc. Tuyên dương cái độc đáo của mình và đi thêm một bước nữa.
Kiên nhẫn với sự tiến bộ của con. Con không thể thực hiện những nguyên lý, sửa đổi lối suy nghĩ của con bằng một chớp mắt. Và con nên nhớ rằng những gì con thu thập bằng cách thức khó khăn nhất là những báu vật mà con sẽ gìn giữ lâu dài nhất; rằng những ai phải tự tạo ra của cải sẽ giữ được lâu bền hơn là kẻ thừa tự.
Và đừng sợ hãi khi bước vào cuộc đời mới. Không một hành trình vĩ đại nào mà không bị vây quanh bởi trắc trở và rủi ro. Kẻ lo sợ sẽ chồn chân và không bao giờ tới đích. Con đã biết con là một phép màu. KHÔNG THỂ CÓ SỢ HÃI TRONG MỘT PHÉP MÀU.
Hãy tự hãnh diện. Con không phải là một tai nạn chợt xảy đến trong một phòng thí nghiệm về đời sống. Con không phải là một nô lệ cho những quyền lực mà con không thấu hiểu. Con là một biểu hiện của tự do tuyệt đối, không tùy thuộc vào một quyền lực nào hay một tình yêu nào ngoài ta. Con là một sáng tạo với một mục đích.
Hãy cảm nhận bàn tay âu yếm của ta. Hãy lắng nghe lời ta thì thầm = Ta cần con … và con cần ta.
Chúng ta còn phải tái dựng một thế giới mới, còn cần một phép mầu mới. Ta và con đều là những phép màu và giờ đây, chúng ta có nhau.
Ta không bao giờ đánh mất niềm tin vào con từ ngày con sinh ra. Ta không bao giờ đánh mất niềm tin vào con người, từ khi ta hoàn chỉnh chúng hơn 30,000 năm trước. Ta không phải cải thiện những sáng tạo này.
Vì làm sao có thể cải thiện được một phép lạ? Ta đã hãnh diện với những sáng tạo đó, đã ban cho chúng đầy đủ quyền năng để cai trị quả đất này.
Ta cho con quyền năng để suy nghĩ.
Ta cho con quyền năng để yêu thương.
Ta cho con quyền năng để phấn đấu.
Ta cho con quyền năng để sáng tạo.
Ta cho con quyền năng để cười, để nói, để nghe và để cầu nguyện.
Niềm hãnh diện của ta về con không có giới hạn. Con là một kỳ quan tuyệt mỹ, một sinh vật toàn diện. Con có thể thích ứng với mọi khí hậu, mọi hoàn cảnh, mọi khó khăn, mọi thử thách. Chỉ có con là nắm trong tay hoàn toàn cái định mệnh của con mà không cần một can thiệp nào của ta. Chỉ có con là sinh vật độc đáo nhất có thể hành động, không bằng bản năng, mà bằng suy tính và cân nhắc.
Như vậy, ta sẽ nói thêm cho con cái nguyên lý thứ tư về thành công và hạnh phúc … là ta đã cho con một quyền năng mà ngay cả những thiên thần quanh ta cũng không có.
Đó là quyền năng để lựa chọn.
Với ân phúc này, ta đã nâng con lên một cấp bậc cao hơn cả thiên thần, cả ta, bởi vì thiên thần không thể tự do chọn lựa tội lỗi. Ta cho con được làm chủ hoàn toàn định mệnh của con. Giữa thiên đường và địa ngục, con được tự do uốn nắn con người của chính con theo sở thích của mình. Con có quyền năng để biến cải con trở thành một sinh vật thấp hèn nhất của thế giới hay hoàn chỉnh con người con thành một thánh nhân hòa đồng với thiêng liêng của vũ trụ.
Và ta đã không bao giờ lấy đi cái quyền năng lựa chọn này của con.
Con hãy tự hỏi con đã làm gì với quyền lực ghê gớm này? Hãy nhìn lại con. Hãy nghĩ đến những lựa chọn con đã làm trong quá khứ và hãy nhớ lại những lần con đau đớn quỳ xin cho con được chọn lựa trở lại.
Thế nhưng quá khứ là quá khứ. Bây giờ con đã biết thêm một định luật mới của thành công và hạnh phúc. Đó là con hãy sử dụng cái quyền năng lựa chọn này thật khôn ngoan.
Hãy chọn yêu thương. Hãy xóa bỏ ghen ghét.
Hãy chọn sáng tạo. Hãy xóa bỏ hủy diệt.
Hãy chọn tiếng cười. Hãy xóa bỏ lời than khóc.
Hãy chọn phấn đấu. Hãy xóa bỏ tinh thần chủ bại.
Hãy khen, đừng chê.
Hãy cho, đừng ăn cắp.
Hãy tăng trưởng, đừng mục rữa.
Hãy hành động, đừng lười biếng.
Hãy cầu nguyện, đừng nguyền rủa.
Nói tóm lại, con hãy chọn sự sống, đừng nghĩ đến cái chết.
Bây giờ, con đã thấu hiểu được rằng những gì con cho là bất hạnh, đều là tự con tạo dựng, bằng những suy nghĩ và hành động của chính con trong quá khứ. Những ân phúc mà ta đã giao cho con, cùng với những quyền năng, đã quá lớn và quá nhiều cho bản thân nhỏ bé của con. Để xứng đáng, con phải tăng trưởng, phải khôn ngoan hơn. Những trái ngọt cây lành của mặt đất này sẽ hoàn toàn là phần thưởng dành cho con.
Con không phải chỉ là một sinh vật, con phải là một con người đúng nghĩa.
Khả năng con không có một giới hạn nào. Có một sinh vật nào đã tự gây ra lửa? Có một sinh vật nào đã làm chủ trọng lực, đã bay thấu trời cao, đã chiến thắng bệnh tật và khí hậu?
Đừng bao giờ đánh giá quá thấp khả năng của con.
Đừng bao giờ an phận sống trong đống rác của loài người.
Từ nay, đừng bao giờ che đậy tài năng của mình. Và đừng trì trệ. Con có nhớ đứa trẻ hay nói “đến khi ta lớn”, rồi khi hắn lớn, “đến khi ta lập gia đình”, rồi sau đó, “đến khi ta về hưu”. Ngày hắn về hưu, hắn sẽ nhìn lại con đường hắn đã đi qua, hắn sẽ chỉ thấy một cánh đồng hoang vắng tàn tạ với những ngọn gió lạnh buốt châu thân. Và hắn sẽ than tiếc tại sao hắn đã bỏ lỡ cả một cuộc đời.
Hãy vui hưởng ngày hôm nay … rồi ngày mai. Con đã trở về từ cõi chết. Con đã làm một phép lạ cho thế giới.
Đừng bao giờ tự kỷ. Mỗi ngày sẽ là một niềm vui mới, một thử thách mới.
Con đã được tái sinh. Hãy nhớ ngày sinh nhật mới này. Nhưng như lần trước, con vẫn toàn quyền chọn lựa cho cuộc đời mới của con, hoặc hạnh phúc hay tuyệt vọng, hoặc thành công hay thất bại. Một chọn lựa hoàn toàn của chính con. Ta chỉ có thể đứng nhìn, như lần trước với tất cả hãnh diện, hay buồn rầu.
Và luôn nhớ bốn định luật của hạnh phúc và thành công.
Đếm những ân phúc.
Tuyên dương cái độc đáo của mình.
Bước thêm một bước nữa.
Và khôn ngoan với những lựa chọn trong đời sống.
Sau cùng, một sợi dây để nối liền những nguyên lý trên. Đó là hãy sống và làm tất cả mọi sự với yêu thương … yêu thương cho chính con, yêu thương cho tha nhân và yêu thương cho ta.
Hãy lau khô những dòng lệ. Hãy nắm tay ta và đứng cao người lên. Hãy để ta cắt đứt những dây rợ đã trói buộc đời con.
Ngày hôm nay con đã nhận lãnh lời tuyên cáo của ta.
“CON LÀ MỘT SÁNG TẠO NHIỆM MÀU NHẤT.”
Với tất cả thương yêu,
CHA GIÀ
P.S. Nếu con đọc lá thư này mỗi tối trước khi đi ngủ, trong 30 đêm liên tiếp, ta hứa sẽ ban cho con một phần thưởng thật ngạc nhiên và thật tuyệt diệu.
(Xin phổ biến lá thơ nếu thích và xin ghi chú rõ là bản dịch từ Og Mandino và xuất xứ từwww.gocnhinalan.com)

Đôi cánh mới cho Gloria Nguyễn


NOVEMBER 21, 2012 BY  33 COMMENTS

Cũng giống như những kẻ chưa đắc đạo, khi túi quần rủng rỉnh, tôi vẫn thích sắm những món đồ chơi sang trọng cho mình và gia đình, như du thuyền, xế hộp, đồ điện tử, áo quần, hay các linh kiện đắt tiền như đồng hồ, bút máy…. Tuy vậy, trong thâm tâm của một gã trai chân đất, tôi vẫn không mấy mặn mà tha thiết gì với những món hàng này. Mãi về sau, khi đã trải qua nhiều hỉ nộ ái ố của đời người và có thời gian để suy ngẫm lại mọi thứ, tôi thấy chúng giống như những món đồ xa xỉ mà con người ta dùng để đánh bóng hình thức bên ngoài nhiều hơn là nhu cầu sử dụng thực. Và âu đó cũng là một ảo tưởng của nhân gian, rằng sự yếu kém về kiến thức và nhân cách có thể được “nâng cấp” bởi những phù du hư ảo của vật chất.
Câu nói hàng đầu về cốt lõi của nền kinh tế tư bản là “chúng ta tiêu xài những đồng tiền chúng ta không có, mua những mon hàng chúng ta không cần, để khoe mẽ với những người chúng ta không ưa”.
Với tôi, những đồ chơi hay tài sản quý báu trong nhiều năm qua là những trải nghiệm trong đời sống. Và một tài sản khá ấn tượng mang tên Gloria Nguyễn.
Gloria Nguyễn là cô gái được sinh ra dưới một vì sao xấu. Tôi biết Gloria năm cô lên 15, cái tuổi đầy mong manh, đặc biệt trong môi trường cám dỗ và áp lực như xứ Mỹ. Năm Gloria lên 5, một tai nạn xe hơi đã cướp đi người cha thân yêu của cô, đồng thời khiến cô gãy mất một chân, phải lắp chân giả. Sau khi người mẹ đi thêm bước nữa và biến mất, Gloria được giao lại cho ông bà nội và người chú nghèo chăm nuôi.
Dù không xấu, nhưng mặc cảm với thân phận nghèo khó trong khu ổ chuột và cơ thể không lành lặn của mình, Gloria luôn cảm thấy tự ti. Và cô là một trong những biểu tượng của sự tuyệt vọng thầm lặng (quiet desperation) giữa lòng nước Mỹ. Người bạn duy nhất của Gloria là một con chó già nhiều bệnh.
Tình cờ, tôi gặp Gloria trong một buổi diễn thuyết tại câu lạc bộ Bel Air của giới thượng lưu. Cô bé làm việc bán thời gian ở đây bằng chân quét dọn và rửa chén. Khi nhìn thấy tấm bảng chào khách có hình và tên tôi trong hội thảo, Gloria chạy đến hỏi “chú là người Việt à?”. Có lẽ tôi là người Việt duy nhất mà Gloria gặp ở đây, vì câu lạc bộ này thường là chỗ lui tới của mấy anh chị triệu phú da trắng.
Qua cuộc trò chuyện ngắn ngủi, tôi cũng đủ hình dung được cuộc sống đầy thử thách của một cô bé mới 15 tuổi. Vì có việc phải quay lại châu Á ngày hôm sau, nên tôi chỉ kịp đưa cho Gloria một bài viết của Og Mandino mà tôi tạm dịch ra tiếng Việt là “Thư Luân Lưu Của Cha Già”.
Một tuần sau, tôi nhận được thư của Gloria báo rằng, rất tiếc cô không đọc được tiếng Việt, nhưng cô đã tìm được bản tiếng Anh qua mạng Internet. Điều bất ngờ hơn là 6 năm sau, khi hình ảnh của Gloria đã nhạt nhòa trong ký ức tôi, thì tôi lại nhận được thư cô với thông báo rằng cô sẽ đến thăm Hồng Kông và Trung Quốc trong 7 ngày dã ngoại của nhóm sinh viên sắp ra trường thuộc Trường Đại học Yale. Tôi gặp lại một Gloria đã hoàn toàn thay đổi. Cô bé Lọ Lem đã không biến thành công chúa, mà trở thành một người đầy nghị lực, tự tin, và đang chuẩn bị theo học ngành phẫu thuật óc tại bệnh viện nổi tiếng John Hopkins. Gương mặt cô luôn rạng rỡ, dù chân trái vẫn là chân gỗ.
Cô nói với tôi rằng, hình ảnh của một người Việt diễn thuyết tại Bel Air Club và bài viết của Og Mandino thay đổi hoàn toàn nhận thức của cô về bản thân. Bắt đầu bằng một tư duy mới, cô đã vứt bỏ tất cả những gánh nặng của quá khứ và nỗ lực không ngừng để có được suất học bổng toàn phần từ Trường Đại học Yale. Cô cũng e lệ cho biết rằng cô vừa đính hôn với một luật sư trẻ là bạn học cùng trường.
Cô nói lời cám ơn tôi, rằng nhờ hình ảnh tự tin của tôi ở Bel Air mà cô có được động lực phấn đấu. Nhưng tận thâm tâm mình, tôi đã nói với Gloria rằng, chính tôi mới là người phải cám ơn cô vì tôi đã học được rất nhiều về tư duy và ý chí, về sức mạnh luôn luôn tiềm ẩn trong mọi chúng ta. Con chim sẻ vẫn có thể biến thành đại bàng nếu biết ấp ủ niềm tin.
Alan Phan

Thói quen quan trọng nhất dẫn đến thành công là hành động


NOVEMBER 21, 2012 BY  LEAVE A COMMENT

Ngày nay, có rất nhiều khóa học kỹ năng mềm, các chương trình hội thảo nhằm khơi dậy một thái độ sống tích cực cho các bạn trẻ. Dưới sự truyền cảm hứng của các diễn giả hàng đầu, bạn thấy khán phòng như đang rực lửa, bạn thấy nhiệt huyết cháy bừng bừng, bạn chỉ muốn ngay lập tức thay đổi chính mình. Nhưng sau khoảng một tuần, hai tuần, chút năng lượng vừa le lói chợt tắt dần, bạn quay về chính nghĩa bản thân mình, lười nhác, yếu đuối, nhỏ bé, thiếu đam mê, thiếu cả niềm tin. Điều đó xảy ra không chỉ một lần. Tại sao lại như vậy?
Innamori Kazuo, người trích 200 triệu USD từ tài khoản cá nhân để sáng lập giải Kyoto (giải thưởng được đánh giá ngang với giải Nobel) cho rằng có ba loại vật thể:
- Loại tự bốc cháy
- Loại bắt cháy
- Loại không bắt cháy
Người không bắt cháy thì dù có bỏ công bỏ sức để động viên, kích lửa thì cũng chỉ vô vọng như tưới nước cho sa mạc. Người tự bốc cháy thì luôn cháy bừng nhiệt huyết và đam mê, là người có thiên hướng hành động và sáng tạo. Còn người bắt cháy khi được ở gần lửa thì sẽ cháy, khi cách xa nguồn lửa thì cũng yếu dần đi rồi dần tắt lịm. Hầu hết chúng ta rơi vào loại bắt cháy, và các buổi hội thảo chính là những nơi nhóm lửa. Trước đây tôi cũng đã nhiều lần trải qua cảm giác này, nhiều lần chán nản và muốn từ bỏ. Thật may mắn, một ngày tôi đọc được câu chuyện của con ếch xanh.
Một con ếch xanh muốn nhảy ra khỏi một cái giếng. Ngày này qua ngày khác nó tìm cách nhảy thật cao nhưng không được. Nó vẫn không nản và tiếp tục nhảy thêm nhiều ngày tiếp và cuối cùng đã nhảy ra khỏi cái giếng.
Từ đó, tôi tập chơi trò chơi con ếch xanh.
Đầu tiên, tôi chơi trò vượt qua thử thách về thời gian. Vì Napoleon có thể ngủ 4 tiếng một ngày nên tôi hỏi tại sao mình không thể. Và đúng là sau hai tuần thực hiện tôi vẫn không thể làm được. Không đầu hàng, tôi đề ra một nguyên tắc với hai người bạn cùng phòng, nếu mỗi lần tôi ngủ trước 2h sáng và thức dậy sau 6h sáng thì sẽ nộp phạt một trăm ngàn, số tiền khá lớn với tôi lúc đó. Vậy là cả tháng sau tôi chỉ mất vài trăm ngàn. Trò chơi đầu tiên mang lại cho tôi trải nghiệm tuyệt vời khi ngày ngày làm việc chăm chỉ hơn. Đúng như những gì Chung Ju Yung, người sáng lập tập đoàn Huyndai đã từng tâm niệm:
Một ngày làm việc cần cù sẽ có một giấc ngủ ngon.
Một tháng làm việc cần cù sẽ thấy cuộc sống đi lên.
Một năm, hai năm, ba năm làm việc cần cù sẽ thấy sự phát triển sự nghiệp to lớn.
Cuộc sống làm việc cần cù có ý nghĩa to lớn biết bao.
Trò thứ hai tôi lấy cảm hứng từ thói quen chạy bộ 2 vòng hồ một tuần một lần của mình. Không muốn mãi chỉ là tôi ngày hôm qua, nên tôi thêm chút gia vị tinh tiến bằng việc đặt mục tiêu sẽ chạy 10 vòng hồ trong 3 tháng. Giống như lần trước, tôi nhận rằng sẽ không thể thực hiện mục tiêu này nếu không có động lực đủ lớn. Nhưng lần này thay vì tài chính, tôi muốn dùng uy tín làm điểm dựa tinh thần. Chung Ju Yung tâm niệm rằng “Làm ăn thất bại thì có thể vươn lên lại, chứ làm một người đánh mất hết uy tín thì coi như đã mất hết tất cả”. Tôi cho điều này là đúng nên lấy uy tín làm kim chỉ nam cho mọi hành động của mình. Tôi chia sẻ với hai người bạn chạy cùng và hứa với họ sẽ đạt được mục tiêu này. Vậy là tôi đã lên đạn để nhắm vào chính mình, và nó sẽ tự bắn nếu tôi thất bại. Ngày đầu tiên, tôi đặt mục tiêu chạy 4 vòng, tức gấp đôi mọi lần. Sau khi lê những bước chân cuối cùng qua vòng 4, tôi cảm thấy cơ thể suy kiệt như ở ranh giới giữa sự sống và cái chết. Trong cái ranh giới đó, tôi cảm giác mình bỗng dưng ngập tràn yêu thương, cảm giác muốn cho đi thật nhiều, bớt đi sự hờn ghét, bớt đi sự nóng nảy thường nhật. Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm nhận rằng vượt qua giới hạn bản thân là một trong những điều tuyệt diệu nhất.
Một khi bạn vượt qua được những trở ngại tưởng chừng như không thể vượt qua nổi, mọi rào cản khác sẽ hóa ra tầm thường hơn rất nhiều. Một tuần sau, tôi chạy lần thứ 2 và cán mốc 7 vòng. Tuần tiếp theo, tôi chạy lần thứ 3 và đạt luôn mốc 10 vòng. Vậy là tôi đã nâng khả năng của bản thân lên 5 lần trong 2 tuần chỉ bằng một mục tiêu rõ ràng và sự quyết tâm hết mình để đạt được điều đó. Nhiều người cho rằng khả năng tiềm ẩn của con người là vô hạn. Chúng ta đã nghe nhiều về điều này nhưng hầu hết đều không tin vào điều đó, bởi vì chúng ta chưa thực sự trải qua điều gì tương tự. Bạn sẽ quên những gì bạn nghe; bạn sẽ nhớ những gì bạn thấy; bạn sẽ hiểu những gì mình làm. Chừng nào bạn bắt đầu hành động thì tự bạn sẽ hiểu ra rằng “tiềm năng vô hạn của con người” chỉ là một định luật vật lý thông thường chứ không hề mang tính triết học.
Hãy hành động, và hành động ngay hôm nay!
Lửa đã được thắp, nhưng nếu không được thắp liên tục nó có thể sẽ tắt. Bởi vậy, tôi duy trì lửa bằng cách liên tục tạo ra những thử thách, ngày một cao hơn. Tính liên tục rất quan trọng. Đặng Tiểu Bình có được ý chí hơn người qua bao cuộc thăng trầm một phần cũng nhờ thói quen đều đặn tắm nước lạnh mỗi sáng kể cả mùa đông.
Gần đây nhất tôi cùng ba người bạn hoàn thành cuộc chinh phục Fansipan, nóc nhà của Đông Dương chỉ trong hơn mười tiếng (cả lên và xuống). Leo núi thực sự là một cách rất tốt để chuyển hóa suy nghĩ tiêu cực thành hành động tích cực. Hãy tự trải nghiệm và bạn sẽ thấy mình thay đổi như thế nào.
Để tiếp tục chuỗi hành động này, tôi dự định trong năm 2013 sẽ thực hiện cuộc chạy bộ xuyên Việt 1750km trong 20 ngày. Nếu các bạn có cảm hứng tham gia thì hãy liên lạc với tôi nhé.
Trong cuộc sống, có rất nhiều việc có thể coi là thử thách để rèn luyện bản thân, để trở nên can trường, nghị lực, sâu sắc, táo bạo hơn khi leo lên những nấc thang mới của cuộc đời. Thoát khỏi cái chăn sớm hơn 30 phút so với ngày hôm qua, gặp một khách hàng mới, hay mời một cô gái xinh đẹp đi xem phim. Hành động đều đặn, bạn sẽ nhận ra rằng mỗi ngày trôi qua thật ý nghĩa vì bạn biết mình đang có mục tiêu để phấn đấu. Bạn sẽ bớt hẳn đi sự chán nản, tuyệt vọng, hờn trách. Bởi vì, “một hòn đá lăn mãi sẽ chẳng bao giờ có rêu” (Wofgang Mieder)
Đương nhiên ngoài thử thách về thể chất tôi cũng tự đặt cho mình những thử thách trong việc rèn luyện trí tuệ, thử thách trong những dự án kinh doanh. Tôi háo hức đêm ngày với nó, quyết tâm, nỗ lực và kiên trì biến nó thành hiện thực. Bạn biết đấy, tôi đã thất bại. Sự tả tơi của công ty đầu tiên do mình sáng lập thực sự đã dạy cho tôi những điều tuyệt vời. Trắng tay, nhưng thật may mắn tôi còn một thứ quan trọng hơn. Đó là niềm tin. Tài sản sau cuộc chia ly với công ty đầu tiên đã để lại cho tôi một hạt giống của thành công. Tuy không thể biết sau này nó có nở được không, nhưng chỉ như vậy là đã khiến cuộc sống này trở nên thú vị rồi.
Bởi vì ai đó đã nói:
Gieo suy nghĩ, gặt hành động
Gieo hành động, gặt thói quen
Gieo thói quen, gặt tính cách
Gieo tính cách, gặt số phận
Vậy nên chúng ta hãy tiếp tục khát khao, tiếp tục đam mê và hy vọng để có đủ dũng khí, để tiếp tục bền chí làm theo trái tim mình ngay cả trong tiếng chế giễu của kẻ khác. Có thể hành động sẽ không đem lại kết quả, nhưng sẽ không có kết quả nếu không hành động. Đừng là một anh chàng hằng ngày cầu trời khấn Phật được trúng số độc đắc trong khi chưa bao giờ mua một tấm vé số. Đừng hàng ngày chỉ biết ngồi nhìn vào màn hình cuộc đời rồi chấp nhận nó như một điều vẫn thường xảy ra vậy. Đừng là một người không bao giờ thất bại. Bởi vì người duy nhất không bao giờ thất bại là người không làm gì cả. Mỗi ngày hành động đôi chút để khi đi qua những tháng năm cuối của cuộc đời, dù thành công hay vẫn chưa thành công, chúng ta có thể nhìn lại và mỉm cười với những trải nghiệm thật tuyệt vời trong đời.
Bạn sẽ không bao giờ quên giây phút sung sướng vỡ òa khi đứng trên nóc nhà Đông Đương ngắm nhìn trời đất bao la và cùng bạn bè tung bọt bia trắng xóa.
Bạn sẽ nhắm mắt đượm đà cảm giác ngọt lịm của những lần vượt qua ranh giới của mình.
Bạn sẽ mang theo mãi hình ảnh một thằng “tôi” những năm tuổi hai mươi non nớt và khờ dại nhưng ngang tàng, bướng bỉnh và luôn thách thức chính bản thân mình.
Là người Việt Nam, chúng ta hãy cùng nhau hành động. Có thể sau năm năm, mười năm nữa chúng ta chưa thể thu được những thành quả đáng kể, nhưng thế giới này sẽ không ai có thể khinh thường một dân tộc luôn luôn nỗ lực hết mình để lớn hơn ngày hôm qua của mình.
Hà Nội, 15/11/2012
Cao Đức Thái

Thứ Sáu, 16 tháng 11, 2012

Xin Ngài Tha Thứ Cho Chúng Con


NOVEMBER 16, 2012 BY  LEAVE A COMMENT

Rùng mình -Nghĩa trang 60.000 hài nhi
Tác giả: Thanh Thu
Chỉ với khoảng mấy chục ngôi mộ được xây cất đàng hoàng song nghĩa trang thai nhi ở Đồi Cốc, Thanh Xuân, Sóc Sơn, HN hiện đang là nơi yên nghỉ của 60.000 hài nhi xấu số, bị bố mẹ tước đoạt quyền sống khi chưa kịp chào đời. Ở nơi chất chứa đau thương ấy, khoảng chục người trong làng đã cùng nhau thành lập Đội bảo vệ sự sống.

Gần chục năm nay, họ thầm lặng làm công việc rửa ráy, nâng niu những sinh linh nhỏ bé ở khắp các nơi được mang về đây, giúp các em có được nấm mồ yên ổn để không phải chịu cảnh bị hắt hủi, quăng quật nơi thùng rác bệnh viện.
Công việc an ủi các linh hồn
Nghĩa trang thai nhi Đồi Cốc được thành lập một cách tự phát. Một người phụ nữ ở làng trong lần đi chợ tình cờ nhìn thấy xác một thai nhi bị bỏ ở góc chợ đã không thể kìm lòng mang về chôn.
Dần dần, công việc này được mọi người trong làng hiểu và ủng hộ, phạm vi nghĩa trang được mở rộng, số lượng các thai nhi được đưa về đây cũng ngày càng nhiều thêm.
Khi mới thành lập, Đội bảo vệ sự sống chỉ có 7 người phụ nữ cùng làng, hiện nay số lượng người trong đội khoảng 10 – 12 người, có thêm cả cánh nam giới. Hằng ngày, cứ khoảng 4 – 5h chiều, những thành viên sẽ bớt chút thời gian đến nghĩa trang làm công tác mai táng cho các thai nhi xấu số.
 
Một góc nghĩa trang thai nhi
Là một thành viên có mặt trong đội từ những ngày đầu thành lập, cô Nguyễn Thị Chín chia sẻ: “Các bé khi trở về trong bàn tay chúng tôi, mỗi cháu một dáng vẻ, hình hài. Có bé được 6 – 7 tháng đã thành hình người, có những bé còn nhỏ quá, chỉ là những cục máu tím bầm, cũng có bé bị các dụng cụ y tế làm cho tan nát hết cả các bộ phận”.
Với các bé đã lớn tầm 6 – 7 tháng tuổi thì mọi người trong đội sẽ tắm rửa sạch sẽ rồi mặc quần áo và đặt các bé vào trong tiểu. Những bé mới chỉ 1 – 2 tháng tuổi thì sẽ được bọc vào khăn xô trắng, cho vào túi ni lon cẩn thận, đặt vào tiểu hoặc hũ sành trước khi chôn.
Từ ngày bắt đầu công việc này, cô Chín từng gặp không ít cặp bố mẹ mang con đến đây chôn. Đa phần những người này đều rất trẻ, họ trót dại có thai nhưng không biết hoặc biết nhưng giấu diếm người thân.
Vì không biết giải quyết thế nào, đến khi cái thai to quá thì lộ ra, mọi người trong gia đình mới biết và họ chọn cách phá bỏ. Một số trường hợp để thai to quá, họ còn dùng thuốc tiêm để đẩy cái thai ra ngoài. Do vậy một số bé khi mang đến vẫn còn thở thế nhưng chỉ vài tiếng sau là chết.
Nhận thức được tội lỗi của mình nên khi đến đây, họ đều khóc, chôn cất xong là họ cũng lặng lẽ đi luôn chứ ít khi quay lại. Còn với những người quyết nạo phá thai ngay từ đầu thì thai chỉ tầm 1 – 2 tháng.
 
Bác Lập và cô Chín là những thành viên trong Đội bảo vệ sự sống
Với những cặp vợ chồng cưới xin hẳn hoi mà không may con cái chết non hoặc bị dị tật không thể giữ lại được thì họ mới hay nói chuyện, tâm sự với các thành viên của đội. Thỉnh thoảng họ vẫn đến thăm nom nghĩa trang thường xuyên.
Mỗi ngày số lượng thai nhi được gom về nghĩa trang khác nhau. Cô tâm sự: “Thông thường có khoảng 20 bé/ngày được mang về. Những ngày thứ 7, chủ nhật số lượng có thể lên tới 50 – 70 bé. Có bận đỉnh điểm 3 xe cải tiến đầy thai nhi được đưa về đây khiến chúng tôi vừa rửa ráy, mai táng cho các bé vừa nước mắt lưng tròng vì quá xót xa”.
Mang theo nỗi ám ảnh bởi những hình ảnh đau thương ấy, đôi khi đang làm dở công việc đồng áng gia đình, cô Chín lại đứng thần người ra khi nghĩ tới các em. Đôi khi cô lại thầm trách những người bố người mẹ thiếu trách nhiệm, nỡ tước đoạt những mạng sống nhỏ nhoi ngay khi chúng chưa một lần nhìn thấy ánh sáng mặt trời.
Bác Nguyễn Thị Lập, 56 tuổi cũng làm công việc này từ khi mới có nghĩa trang. Vì nhận thức được đây là việc làm rất thiện nên dù tính tình nhút nhát, nhìn thấy máu là sợ, bác Lập cũng dứt khoát phải tham gia vào đội.
Lần đầu tiên nhìn thấy những em bé còn đỏ hoe máu, thậm chí chỉ là những cục thịt bầm, bác Lập đã sợ hãi tới mức nhắm tịt mắt lại, tưởng rằng sắp ngất. Ấy thế mà dần dần thành quen, về sau cảm giác sợ hãi cũng giảm đi, nhìn thấy các bé được mang về mai táng, bác thấy sự tiếc xót vượt lên trên nỗi sợ cố hữu, nước mắt lăn dài, có cảm giác như những em bé ấy cũng chính là con cháu trong nhà.
Những tấm lòng dạt dào tâm đức
 
Những bức ảnh kinh hoàng về các thai nhi khi mang về nghĩa trang
Mỗi ngôi mộ ở đây chứa đựng nhiều số phận khác nhau. Chúng được xây cất giống nhau song số lượng các bé được mai táng trong từng ngôi không đồng đều. Trước kia khi chưa có kinh phí, không mua được tiểu, các bé được đưa vào những bình sành nhỏ để chôn.
Gần đây, nghĩa trang mới sắm thêm một chiếc hòm lạnh. Trước kia, vì không có vật dụng rất quan trọng này nên mỗi khi mang các bé về đến nơi, mọi người đều phải khẩn cấp đưa các bé đi chôn cất ngay, sợ để lâu các bé sẽ có mùi.
Có những lần mưa gió tầm tã 3, 4 ngày liền, các mộ được đào sẵn nên nước đọng, bỗng chốc trở thành hố nước lớn. Để có thể cho các thai nhi được yên nghỉ chu đáo và sạch sẽ nhất, mọi người phải cùng nhau đội mưa múc hết nước ra ngoài rồi mới tiến hành các thủ tục chôn cất khác.
Hiện nay, khi đã có thêm chiếc tủ lạnh, những bé chưa kịp chôn thì sẽ được để vào trong đó. Vừa rồi, nhờ có sự ủng hộ đóng góp của nhiều người, nghĩa trang cũng sắm thêm được mấy trăm chiếc tiểu để sẵn trên gờ tường, phục vụ cho những lần mai táng tiếp theo.
Không chỉ những thành viên trong Đội bảo vệ sự sống mới gắn bó với công việc này. Mọi người dân trong làng khi có cơ hội đều thể hiện tình thương yêu đối với các hài nhi vô tội.
Em Nguyễn Thị Luyến, năm nay mới học lớp 9 nhưng đã có thâm niên mai táng cho các thai nhi được 3 năm. Nhà ở gần nghĩa trang, hay quanh quẩn ở khu vực này để chơi nên khi thấy những bác lớn tuổi trong làng làm công việc chôn cất cho các em nhỏ bị từ chối sự sống, Luyến cũng tò mò vào làm cùng.
Đến nay, Luyến đã mai táng cho khoảng 100 em nhỏ. Luyến kể: “Em chỉ chôn được các em còn nhỏ mà người ta bọc trong túi ni lon thôi. Các em ấy sẽ được em cho vào hũ sành, các em lớn hơn thì các bác khác làm”.
Khi được hỏi còn bé thế mà đã làm công việc này Luyến không thấy sợ hay sao thì cô bé cười: “Lần đầu tiên em thấy cũng hơi sợ vì nhìn các bé được đặt trong túi bóng, bé nào cũng nát bét. Nhưng lúc đó chẳng hiểu tại sao em lại vào giúp bác quản trang chôn các bé.
Dần dần thành quen nên giờ em chẳng còn sợ hãi gì cả. Hễ các bác có việc gì nhờ, em mà làm được là giúp liền”. Luyến cũng kể thêm rằng từng có lần người ta nạo phá thai nhưng không bọc các bé vào, khi mang về đây, tự tay Luyến phải buộc các em lại gọn gàng, cho vào túi bóng rồi mới đem chôn.
…Và câu chuyện về người đàn bà “tâm thần” thích làm việc thiện
Nói về công lao của những người bảo vệ sự sống nơi nghĩa trang thai nhi này, không thể không nhắc tới công lao của bác Nguyễn Thị Nhiệm. Người phụ nữ đầu tiên thấy xác hài nhi mang về chôn cất tại đây chính là bác.
Trong Đội bảo vệ sự sống, bác là người thường xuyên tới thăm nom nghĩa trang nhất. Cũng chính bác là người trực tiếp tắm rửa, mặc quần áo cho các thai nhi đã nhiều tháng tuổi trước khi mai táng. Quyển sổ ghi chép số lượng hài nhi được chôn cất tại đây một tay bác ghi chép.
Những người khác trong đội có thể vắng mặt nhưng bác thì không. Cứ đúng tầm giờ ấy là bác có mặt tại nghĩa trang để an ủi linh hồn cho các bé, chỉ cần chưa ra kịp giờ là bác đã thấy nóng ruột không yên.
Trong một lần đi chợ, bác lặng người khi thấy một thai nhi bị người ta vứt bỏ, nằm chơ vơ nơi góc chợ. Cảm giác đau xót tột độ bỗng dâng lên trong lòng, ký ức về câu chuyện năm xưa cũng bất chợt ùa về, đôi chân bác run rẩy đến gần cái xác.
Kỳ lạ ở chỗ, bình thường nhìn thấy máu là bác sợ nhưng khi bước tới trước mặt sinh linh nhỏ bé đó, bác trở nên mạnh dạn lạ thường. Mặc cho ánh mắt tò mò đang nhìn mình xung quanh, bác nhẹ nhàng gói ghém em bé đó vào một chiếc túi ni lông rồi mang về nhà chôn cất.
Từ cái ngày định mệnh đó đến nay đã 10 năm, người phụ nữ này vẫn thầm lặng làm công việc mai táng cho những thai nhi bị bố mẹ tước đi quyền sống. Trước khi làm việc này, mỗi lần nhìn thấy tai nạn giao thông, thậm chí chỉ nghe thấy tiếng va chạm, tiếng phanh rít trên mặt đường là bác đã sợ hãi chạy thật xa. Ấy vậy mà giờ đây, bác đã chẳng còn sợ hãi gì khi chứng kiến các vụ tai nạn.
Thời gian đầu, sáng bác đi khắp nơi nhặt nhạnh hài nhi rồi tối về chôn cất. Sợ mọi người trong nhà biết chuyện nên bác giấu diếm làm công việc này. Về sau, khi đã quen việc, bác mới tâm sự với mọi người trong gia đình. Chồng đồng tình, con cái ủng hộ khiến bác mừng rớt nước mắt.
Mỗi lần tới các nơi đó, bác đều trình bày việc mình đang làm. Thế nhưng không phải ai cũng tin lời của người phụ nữ thôn quê ấy. Bác kể: “Họ sợ tôi có mục đích xấu, đến xin các cháu bị bỏ về ngâm rượu rồi nấu cám cho lợn… Dù tôi cố gắng giải thích thế nào họ cũng một mực không cho”.
Không nản lòng, bác cứ tiếp tục đến các nơi đó để nài nỉ. Một số nơi thấy bác kiên trì, thành tâm trông cũng hiền lành, thật thà nên đồng ý. Thế nhưng trong quá trình ròng rã đi xin các bé về mai táng, bác cũng gặp phải không ít cảnh “mếu dở khóc dở”.
Từng có trường hợp người ta tưởng bác đến mua con nên lúc đầu đón tiếp rất nhiệt tình. Đến khi nghe bác trình bày rằng chỉ xin về để giúp cháu bé có một nơi yên nghỉ thì họ lạnh tanh: “Người ta xin ngâm rượu em còn chẳng cho”.
Cũng có lần, bác mạnh dạn đến gặp một nữ bác sỹ sản khoa để trình bày mục đích. Trước khi đến, mọi người đã rỉ tai bác rằng chị này chỉ thích mỗi tiền. Bác không tin bởi nghĩ rằng những sinh linh bé bỏng tội nghiệp ấy là vô giá, làm sao lại có người nỡ nói đến chuyện tiền nong.
Thế nhưng đến nơi, đúng là bác bị đòi tiền thật. Bác chỉ kịp phân trần: “Em làm thế này trong người cũng làm gì có đồng nào? Chúng em cũng chỉ là đi làm phúc, sao lại còn đòi hỏi tiền nong?” rồi không bao giờ quay trở lại đó nữa.
Thời gian đầu, bác Nhiệm còn vấp phải sự dèm pha của mọi người trong làng. Hễ đi đâu trong làng cũng thấy người ta bàn tán về câu chuyện của bác:
“Họ bảo tôi tâm thần gàn dở nên mới làm việc này. Ai đời tự dưng lại vác thêm một cái nghĩa trang về làng, người lành lặn thì không sao, biết đâu có những em bé bố mẹ nhiễm bệnh, hóa ra là mang bệnh về rồi còn gây ô nhiễm môi trường chung”.
Biết rằng mọi người đồn đoán công việc của mình chẳng hay ho gì nhưng mỗi lần nghĩ tới cái sinh linh bé bỏng bị vứt vào thùng rác, bị thú nuôi tha đi khắp nơi bác lại không cầm được nước mắt, quyết tâm phải gạt hết lời ong tiếng ve để làm thật tốt công việc này.
Dần dà, mọi người cũng hiểu rằng đây là việc tốt và những lời đồn đoán kia tuyệt nhiên không còn nữa. Đội bảo vệ sự sống cũng bắt đầu thành lập từ đó.
Lúc đầu nghĩa trang chỉ có một nửa sào ruộng được trích ra từ ruộng nhà bác, đến nay nghĩa trang đã rộng hơn nhưng cũng không thể đáp ứng đủ nhu cầu. Bác cho biết: “Đất của nhà tôi bỏ ra, cộng với số đất của làng, tổng diện tích nghĩa trang này hiện rộng ngót 2 sào. Chúng tôi cũng sắp phải cơi nới thêm ra bởi nó đã chật lắm rồi”.
Hài nhi báo mộng
Bác Nhiệm không biết đi xe máy nên chồng bác phải thay vợ đi thu gom các bé về để mai táng. Mỗi lần đỡ các bé ra khỏi các túi ni lon, bác đều xúc động tới mức chưa thể đem chôn được ngay, cứ đứng lặng người ngắm các bé rồi nước mắt giọt ngắn giọt dài.
Dù trời nắng trời mưa, thậm chí bão bùng, bác vẫn động viên chồng đi gom các cháu về đều đặn. Bác ngậm ngùi: “Mỗi ngày có hàng bao nhiêu cháu cần được tôi chôn cất, mình mà không đi để các cháu ngoài trời sương gió tôi không đành lòng”.
Bác bảo các bé tuy còn nhỏ nhưng thiêng lắm. Từ ngày làm công việc này bác được rất nhiều bé báo mộng. Gần đây nhất, ngày 31/9 vừa qua bác mới đón nhận một cháu về mai táng: “Đêm hôm trước tôi nằm mơ có ca sinh ngược. Linh cảm lạ nên 9h sáng hôm sau tôi vội tới nghĩa trang. Đến đây thì đã thấy có người mang một cháu đến rồi. Hóa ra cháu về báo mộng giúp tôi”.
Mẹ của cháu bé đó là một cô gái còn rất trẻ, dáng người gầy gò, điệu bộ có phần yếu đuối, mệt mỏi như vừa ốm dậy. Từ lúc đến cho đến lúc về, cô gái cứ khóc ròng, cặp mắt đỏ hoe. Hỏi ra mới biết cô gái này là sinh viên năm cuối của một trường Đại học, vì quan hệ với bạn trai nên lỡ dính bầu.
Biết rằng không thể để đứa con này trong khi còn đang đi học nên cô giấu diếm bạn trai đi phá thai. Bác Nhiệm kể: “Nhìn cháu ấy yếu lắm, cứ nói được từ nào là khóc rồi thở phì phò. Cháu nó cũng mới phá được mấy hôm, về để cái thai trong tủ lạnh, hôm ấy thấy sức khỏe khá hơn nên mới đi xe buýt mang tới đây”.
Cũng có đêm, bác Nhiệm nằm mơ thấy một bà cụ đã mất mấy chục năm trước bỗng hiện về bảo rằng có một thằng bé mới chết. Hôm sau thì có người mang một bé tới nghĩa trang luôn. Lại có bé báo mộng bảo đừng giẫm vào cháu, hóa ra vẫn có bé còn bị dính lại trong chậu máu…
Đặc biệt, trong số những thai nhi được mang về mai táng, có những bé may mắn còn thở. Bác Nhiệm từng nuôi bé Tiểu Duyên trong vòng 19 ngày bằng tất cả sự tận tâm và lòng yêu thương của một người bà, người mẹ.
Thế nhưng số phận của Tiểu Duyên cũng chỉ có thể ngắn ngủi trong 19 ngày. Bởi sau đó bé đã qua đời do bị vỡ mạch máu não. Bé Phạm Hồng Quân cũng được bác nuôi trong 4 ngày thì mất.
Đó là những bé khiến bác Nhiệm không thể quên. Bác đã làm tất cả bằng chút sức lực nhỏ bé của mình nhưng những bậc làm cha làm mẹ đã từ bỏ các em quá sớm và bác chẳng thể níu giữ các em lại trên cõi đời này.
Mặc dù công việc đồng áng, gia đình luôn tất bật nhưng cứ đến 4 – 5 h chiều là bác Nhiệm lại có mặt tại nghĩa trang để rửa ráy và chôn cất cho các hài nhi xấu số. Công việc này khiến bác suy nghĩ nhiều đến nỗi có lần bác ra thăm nghĩa trang tới mấy lần.
Đến nay, nghĩa trang Đồi Cốc đang là nơi yên nghỉ của 60.000 hài nhi. Phần lớn các bé đều được chính tay bác Nhiệm chôn cất. Nhờ có tâm nên từ ngày làm công việc này, bác chưa từng một lần ốm đau. Bác bảo:
“Nếu may mắn sống thọ đến 70, 80 tuổi, dù phải bò thì hàng ngày tôi cũng ra đây với các cháu. Chỉ trừ khi già đến nỗi chân tay run rẩy không thể gói hay mặc quần áo cho chúng thì tôi mới nguyện giao lại công việc cho con cái”.
Mặc dù có tình thương và lòng nhiệt tình nhưng không phải ai cũng đủ mạnh mẽ để làm công việc của một nhân viên “nhà xác thai nhi”. Đã từng có rất nhiều người nhiệt tình muốn góp một phần công sức cho nghĩa trang song có người nhìn thấy máu là ngất, có người chỉ giao cho cho nhiệm vụ chụp ảnh lại các bé, ấy vậy mà khi nhìn thấy những thân thể không còn toàn vẹn, họ đã chạy ra ngoài nôn thốc nôn tháo vì hoảng sợ.
Những người “bạo gan” như bác Nhiệm cùng một số thành viên trong Đội bảo vệ sự sống không nhiều. Và mỗi ngày, họ lại đang viết tiếp những trang nhật ký đầy xúc động về công việc an ủi các linh hồn bé bỏng…
Thanh Thu  (5 Nov 2012)

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2012

Chuyện ăn, chuyện học & chuyện nói


“Giá các ông ấy cứ ăn nhưng đừng giảng dậy đạo đức cho mình thì dễ chịu hơn.”

 Tác giả: Bùi Ngọc Tấn
Tôi không rành ngoại ngữ nên chỉ đoán non, đoán già rằng nhân loại (chắc) không mấy ai “đam mê” chuyện ăn uống  như là dân Việt: ăn tết, ăn giỗ, ăn khao, ăn cưới, ăn đám, ăn mừng … Ngoài ăn trưa, ăn tối, ăn chiều và (thỉnh thoảng) ăn dặm, ăn chơi,  ăn hàng – như đa phần thiên hạ – người Việt còn ăn chực, ăn ké, ăn quà, hay ăn vặt … suốt ngày.
Và cách ăn của chúng ta, xem ra, lại (thường) không được thanh nhã hay tử tế gì cho lắm: ăn bẩn, ăn vụng, ăn hớt, ăn bớt, ăn xén, ăn chận, ăn lường, ăn quỵt, ăn theo, ăn mảnh, ăn lẻ, ăn gian,  ăn tham, ăn không, ăn vạ… Đó là chưa kể đến chuyện ăn mày, ăn xin, ăn nhặt … hoặc ăn cắp, ăn trộm, ăn cướp, và tệ nhất là ăn tiền, ăn hối lộ hay còn gọi một cách bóng bẩy là tham nhũng!
Trong giới hạn cho phép của môt bài báo ngắn, câu chuyện hôm nay chỉ xin giới hạn vào hai chuyện (nhỏ) có liên quan đến miếng ăn: ăn học và ăn nói.
Vi nạn tham nhũng nên dù sống trong một quốc gia có con số xuất khẩu lúa gạo cao nhất thế giới, nhiều người dân Việt vẫn không đủ cơm ăn – theo như tường trình của báo Dân Trí , đọc được vào hôm 5 tháng 09 vừa qua:
“Ở Huổi Chát, ở Mường Tè, ở vùng cao, việc đầu tiên của những cô giáo trước ngày khai trường, không phải là nghĩ ra các khoản thu, nghĩ ra cách thu tiền mà là ‘dân vận’ để cha mẹ học sinh đồng ý đưa con đến trường. Không thể có giáo dục nếu như không có những ngôi trường. Nhưng cũng không thể có những ngôi trường nếu như không có học trò. Chỉ buồn là giáo dục ở vùng cao không thể tách rời chuyện miếng cơm manh áo. Huổi Chát tất nhiên không phải ngoại lệ. ..
Miếng cơm manh áo thúc vào sườn họ đau và bức bối đến mức ước mơ đôi khi chỉ là bát cơm có miếng thịt. Và cái chữ, vì thế cũng là thứ gì đó xa xỉ, thậm chí xa lạ. Chúng tôi đi từ Văn Chấn, Mù Cang Chải của tỉnh Yên Bái, ngược lên Phong Thổ, Mường Tè, qua 9 điểm bản và nhận ra một điều rằng, ở bất cứ trường học vùng cao nào cái khó nhất của thầy trò nơi đây chính là bữa ăn…”
Cái đói, tất nhiên, không chỉ giới hạn ở những vùng thượng du miền Bắc mà hiển hiện khắp mọi nơi. Tại một phiên chợ sớm, họp lúc nửa khuya và tan lúc trời vừa hừng sáng – tại thị trấn A Lưới, Thừa Thiên, Huế – phóng viên  Như Ý và Văn Long đã ghi lại được nhiều hình ảnh mưu sinh (nhọc nhằn) của những bé thơ miền núi:
“Em Hồ Thị Nhơn, 5 tuổi (thôn Pơ Nghi 1, xã A Ngo) thức dậy từ 2h đêm với mớ rau má mang đi. Em Hồ Thị Hiền, học sinh THCS Hồng Quảng đang ngồi bên chậu hến. Hồ Thị Hiền tâm sự: ‘Buổi chiều, khi cô giáo cho lớp nghỉ là em lên cái suối xa để mò con hến, rồi chờ đến sáng sớm mai để đem xuống chợ.’ Mỗi lon hến tươi của Hiền có giá 1.000 đồng. Em vẫn đi mò thường xuyên, và sau mỗi buổi chợ em có được 10 đến 15 ngàn để giúp mẹ cải thiện bữa ăn gia đình và mua thêm sách vở.” 
 
Hai cô bé bán rau. Nguồn: thitruongvietnam.com
Không cần phải là thầy bói, người ta cũng đoán được rằng trên bàn tay của các em Hồ Thị Nhơn và Hồ Thị Hiền không có đường học vấn; hoặc, lỡ có, chắc cũng ngắn thôi. Không đứa bé nào có thể tiếp tục thức dậy lúc hai giờ sáng để em hến đem rau ra chợ bán, xong vội vã đến trường, rồi tan trường lại lật đật đi hái rau mò hến …. cho buổi chợ hôm sau mãi mãi.
Đời sống có những nhu cầu ưu tiên sắp sẵn: ăn – học. Cơm chưa có đủ ăn, áo chưa có đủ mặc. Nói chi đến chuyện học hành làm chi cho nó thêm phiền.
Miếng ăn ở miền xuôi, về cơ bản, coi như tạm ổn. Chuyện ăn/học không còn là một vấn nạn lớn cho phần đông dân chúng. Tuy nhiên, người dân lại phải đôi diện với một vấn nạn khác: ăn/nói.
Sếp ăn dữ quá…Một chuyến đi Hồng Kông về được là bao. Sếp xuống gặp thuyền trưởng nói thẳng: Chuyến này lo cho hai trăm triệu nhé… Hai trăm trịệu chứ ba ba trăm triệu cũng phải nôn ra. Thế là anh em lại phải đóng góp. Đây chỉ là khoản đóng góp đột xuất thôi. Các chuyến khác thấp hơn nhưng vẫn phải bảo đảm chỉ tiêu…những buổi họp cán bộ chủ chốt, đến hội nghị công nhân viên chức, sếp lên nói chuyện. Sếp toàn nói về những điều to lớn hệ trọng, về toàn tâm toàn ý xây dựng xí nghiệp, xây dựng chủ nghĩa xã hội, về năng động sáng tạo, và chống lãng phí tham ô, về vấn đề phát huy tinh thần làm chủ, đấu tranh xây dựng con người mới xã hội chủ nghĩa. Nói mà không hề ngượng nghịu, không hề vấp váp.
- Giá các ông ấy cứ ăn nhưng đừng giảng đạo đức cho mình thì dễ chịu hơn.
- Cái tài của các sếp chính là ở chỗ ấy. Có thế mới làm sếp được…” 
Bùi Ngọc Tấn. Biển Và Chim Bói CáHội Nhà Văn. Hà Nội: 2008, t. 197.

Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2012

Những điều tuyệt vời của môt số Quốc Gia


Nguyễn Tất Thịnh09:56' AM - Thứ sáu, 09/11/2012
1. Bầu cử Tổng thống như Mĩ
a. Minh bạch về xuất thân, quá trình rèn luyện từ bé, gia cảnh của các ứng viên
b. Cương lĩnh tranh cử rành mạnh, mang tínhcạnh tranh và buộc phải khả thi
c. Tranh luận quan điểm công khai, cần có trình độ rất cao về kinh bang tế thế
d. Phản ánh được vai trò của cường quốc số 1 trong các vai trò và quan hệ quốc tế
e. Từng người dân có vai trò thực sự, thể hiện ở lá phiếu của họ rất có ý nghĩa


2. Nền hành chính công tận tụy như Singapore
a. Sự trong sạch và cơ chế thanh liêm hiệu quả từ Trung ương tới cấp cơ sở
b. Tư cách tối cao cũng là tiêu chuẩn hàng đầu cho bất cứ vị trí nào là liêm chính
c. Nền hành chính công hoạt động định hướng phục vụ nhân dân và xã hội
d. Thực thi các công vụ không được sản sinh ra các chi phí ngoài quy định luật pháp
e. Từng người dân hợp tác và giám sát tính minh bạch và hiệu quả của công chức


3. Phúc lợi xã hội như Thụy Điển
a. Mọi lao động có thu nhập , không ngoại lệ đều đóng thuế vì ý thức phúc lợi xã hội
b. Chính phủ cam kết dùng 100% thuế của nhân dân để tạo các phúc lợi xã hội toàn dân
c. Người dân không sợ hãi mọi điều bởi được tiếp cận phúc lợi toàn diện và suốt đời
d. Phúc lợi, bản thân nó có tác dụng hoàn thiện giống nòi, thanh lọc nhập cư
e. Sản sinh phúc lợi gắn với đạo đức hành chính, trách nhiệm xã hội, ý thức công dân


4. Trật tự và thanh bình như Thụy Sĩ
a. Đồng tiền vận hành trơn tru, an toàn, dễ kiểm soát nhất trong điều kiện thanh bình
b. Không có những xung đột nhóm người có tính chính trị, xã hội, kinh tế, hay ẩu loạn
c. Cảnh sát, lực lượng đường phố duy nhất, thực hiện chức năng chủ đạo là hướng dẫn
d. Ý nghĩ của người dân : ở đất nước này có thể tim đươc cách hòa bình cho mọi xung đột
e. Thanh bình và đẹp đẽ đến mức thay đổi được ý xấu của kẻ càn quấy và phá hoại


5. Danh dự quan chức như Nhật Bản
a. Chỉ tuốt gươm, tưới máu mình trong hai trường hợp : vì đất nước, vì danh dự
b. Khi bị dính một điều tiếng xấu , nếu biết xin lỗi và rút lui thì không ai phải rút kiếm
c. Khi bị vu một điều xấu , hãy bảo vệ bằng hành động tốt, nếu không thể, tự xử bằng kiếm
d. Luôn mang tinh thân kiếm sĩ để thể hiện và khẳng định đẳng cấp hàng đầu: tu thân
e. Hình thể, phong cách khác nhau..nhưng ánh mắt là nước kiếm, khuôn mặt là đạo kiếm


6. Nhiêu tài nguyên như Liên bang Nga
a. Đất nước có tất cả các loại tài nguyên từ thông thường đến quý hiếm và chiến lược
b. Đại đa số có trữ lượng lớn khai thác tốt ở quy mô công nghiệp, tính kinh tế quy mô
c. Quá rộng lớn, lại được thiên nhiên ban tặng nước này phong phú cả bao nhiêu sản vật
d. Phân bổ nhân chủng và chất lượng dân số đa dạng cũng là tài nguyên cho mọi lĩnh vực
e. Vành đai cận bắc cực mênh mông, lại chứa đừng vô vàn nguyên nhiên liệu tương lai


7. Chính trị ổn định như Canada
a. Thuộc Liên hiệp Anh, kết tựu được trong thể chế tinh hoa hiến pháp Pháp và Anh Quốc
b. Tuy là một thành viên của G7 nhưng rất ít bị xáo động, dính sâu vào các khủng hoảng
c. Đặc điểm hình thành quốc gia cho thấy hình thành các dân cư tích cực, nỗ lực và ôn hòa
d. Trách nhiệm quốc tế nhưng không can dự sâu rộng trong các vấn đề chính trị nước khác
e. Chính phủ tạo lập, phát triển Tam dân bình đẳng về nhân chủng, cân bằng về kinh tế


8. Cảnh đẹp và lãng mạn như Italia
a. Từ Nam đến Bắc đều có những thành phố đẹp về thiên nhiên và công trình kiến trúc
b. Những cảnh quan hội tụ được lịch sử lâu đời, xã hội hiện đại và Thiên Chúa Giáo
c. Đất nước có bốn Mùa rất rõ ràng và điển hình nhất trong các nước thuộc Châu Âu
d. Phía Nam có địa Trung Hải hội đủ các nét đặc trưng của Biển về du lịch, kinh tế
e. Giữ được dấu tích và sự tích xa xưa về địa lý, ngành nghề gắn với các vị Thần thánh


9. Xã hội dân chủ, tiến bộ như Anh Quốc
a. Nơi này là chôn rau cắt rốn của tất cả những cải cách tinh hoa nhất của loài người
b. Sau khi thể chế thành Nữ Hoàng lập Hiến, chứng tỏ sức hấp dẫn và an thái chính trị
c. Mô hình mẫu về: tiến bộ dân sinh gắn với xã hội công dân và Nhà nước pháp quyền
d. Triết lý : Lợi ích chính đáng người dân không được bảo vệ là Nhà nước không chính danh
e. ‘Mặt trời không bao giờ lặn trên đất Anh’ bởi lao động của người Anh với giá trị đó


10. Tự hào văn hóa như nước Pháp
a. Được gọi là ‘Thủ đô ánh sáng’, vì ánh sáng có ở mọi nơi, mọi điều, kể cả trong cống ngầm
b. Người Pháp chính hiệu ý thức tự thân : máu của họ cũng có hàm lượng văn hóa cao
c. Không công trình công cộng nào mà không nổi bật ý nghĩa văn hóa : khai sáng và lan tỏa
d. Tháp Effel mỗi năm thu hút hơn 40 triệu khách du lịch : văn hóa phải thu được tiền thiên hạ
e. Đội Larous với nguyên tắc hành xử hàng đầu, xuyên suốt và cuối cùng : văn hóa chính thống