Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2012

Ba bước cài đặt lại Kế hoạch tài chính trong... tâm thức


CafefGửi email  Bản in 
11:17' AM - Thứ sáu, 30/03/2012
Ba bước đơn giản này sẽ giúp bạn gạt bỏ khỏi trí óc những bộ hồ sơ không phục vụ cho thành công tài chính. Và điều bạn cần làm tiếp theo chính là cài đặt cho mình những bộ hồ sơ thịnh vượng mới.


Bạn còn nhớ công thức này chứ?


Chúng ta thường bị điều khiển bởi tiềm thức và những thói quen. Dựa trên công thức này, nếu bạn muốn thay đổi kết quả - tình trạng tài chính của bạn, việc cần làm là thay đổi gốc rễ trước. Giống như việc cài đặt lại máy tính cá nhân, việc lập trình lại, thay đổi những yếu tố định hình nên suy nghĩ đồng nghĩa với việc bạn đã đi một bước quan trọng để thay đổi kết quả nhận được.

Quá khứ của bạn được lập trình dựa trên ba yếu tố: lời nói, khuôn mẫu và những sự kiện cá nhân. Hãy đặt mình dưới kính hiển vi. Hãy nghiên cứu bản thân. Hãy tỉnh táo quan sát những suy nghĩ của bạn, những nỗi sợ, niềm tin, thói quen, hành động của bạn.

Đối mặt với quá khứ, thay đổi những gì đã bám rễ sâu xa là điều không đơn giản. Song điều bạn cần làm là phải đào xới tận gốc cả ba yếu tố đã định hình nên tư duy của bạn, sao cho bạn có thể sống với sự lựa chọn của mình trong thời khắc hiện tại thay vì bị điều khiển bởi phần mềm đã hình thành vô thức trong quá khứ.

Bạn hãy tỉnh táo lựa chọn để từ bỏ tất cả niềm tin hay cách sống nào không phục vụ cho sự thành công của bạn và thay chúng bằng một niềm tin hay cách sống khác thích hợp hơn.

Nếu muốn tiến lên một nấc cao hơn trong cuộc sống, bạn phải sẵn sàng từ bỏ một số cách nghĩ và cách sống cũ để chấp nhận cái mới. (T. Harv Eker)

Thay đổi yếu tố định hình thứ nhất: Qua lời nói

Từ nhỏ đến khi trưởng thành, bạn đã nghe thấy những điều gì về tiền bạc, thành công và người giàu? Có phải bạn đã từng nghe những câu như:

- Tiền bạc là nguồn gốc của mọi tội lỗi

- Người giàu rất tham lam

- Người giàu hay phạm pháp

- Giàu là tội lỗi

- Người giàu sẽ càng giàu và người nghèo ngày càng nghèo

- Không phải ai cũng giàu được

- Tiền không thể mua được hạnh phúc

Và nổi tiếng nhất là: Chúng ta không thể mua được cái đó!

Tất cả những câu nói liên quan đến tiền bạc mà bạn nghe từ khi còn nhỏ vẫn đọng lại trong tiềm thức của bạn, là một phần của kế hoạch tài chính trong tâm thức ---» là cái đang điều khiển cuộc sống tài chính của bạn.

Những khuôn mẫu định hình cách suy nghĩ qua lời nói có sức mạnh cực kỳ lớn. T. Harv Eker đã kể lại kỷ niệm khi ông còn nhỏ, hàng ngày sau giờ làm việc cha ông thường ngồi bên bàn ăn với tờ báo kiểm tra những thông tin chứng khoán, cha ông hay đấm nắm tay lên bàn và kêu: "Những cổ phiếu chết tiệt". Rồi ông dành nửa giờ sau đó phàn nàn về những hệ thống ngu xuẩn của thị trường chứng khoán và rằng ông có cơ hội kiếm tiền dễ hơn trong các sòng bạc ở Las Vegas.


Khi hiểu ra sức mạnh của sự định hình suy nghĩ qua lời nói, T. Harv Eker đã hiểu rằng tại sao ông không bao giờ kiếm được tiền từ chứng khoán. Ông đã được lập trình để thất bại, được lập trình một cách vô thức để chọn sai cổ phiếu, với giá sai và vào sai thời điểm. Trong vô thức khi đánh giá cổ phiếu, kế hoạch trong tiềm thức của ông đã chọn: những cổ phiếu chết tiệt. Và ngay sau khi điều chỉnh tâm thức bản thân, những cổ phiếu mà T. Harv Eker chọn bắt đầu vọt lên và ông tiếp tục thành công trong chứng khoán cho đến ngày hôm nay.

Bạn cũng có thể gạt bỏ những suy nghĩ đã được định hình qua lời nói và điều chỉnh lại kế hoạch tài chính trong tâm thức của bạn với bốn bước hiệu quả sau:

- Viết tất cả các câu nói có liên quan đến tiền bạc hay sự sung túc, giàu có và người giàu mà bạn từng nghe khi còn nhỏ.

- Viết ra mức độ tin tưởng của bạn vào những câu nói này và đánh giá xem chúng đã tác động như thế nào đến đời sống tài chính của bạn hiện nay.

- Bạn có nhận ra rằng những cách suy nghĩ đó không phải là quan điểm của bạn, không phải là chính con người bạn? Bạn có thể thấy rằng ngay lúc này đây, bạn hoàn toàn có cơ hội lựa chọn để thay đổi.

- Hãy đặt tay lên ngực trái và tuyên bố: "Những điều người khác nói với tôi về vấn đề tiền bạc không nhất thiết đúng. Tôi sẽ chọn cho mình những cách suy nghĩ mới có thể giúp tôi có được hạnh phúc và thành công". Hãy đặt tay lên trán bạn và nói: "Tôi có Tư duy Thành công".

Thay đổi yếu tố định hình thứ hai: Làm theo khuôn mẫu

Cách thức hai để định hình suy nghĩ là làm theo khuôn mẫu hay bắt chước. Cha mẹ và những người có ảnh hưởng lên bạn yêu thích hay căm ghét gì trong lĩnh vực liên quan đến tiền bạc trong khoảng thời gian bạn đang lớn? Ai trong cha mẹ bạn hay cả hai đều quản lý tốt tiền bạc hoặc họ không biết quản lý tiền bạc? Họ là những người tiết kiệm hay có thói quen chi tiêu nhiều? Họ là những nhà đầu tư khôn ngoan hay không hề quan tâm đến lĩnh vực này? Họ là những người chấp nhận mạo hiểm hay những người bảo thủ? Tiền bạc có là nguồn vui trong nhà bạn hay là nguyên nhân của những tranh cãi cay đắng?

Khi còn là những đứa trẻ, chúng ta đã học hỏi hầu như mọi thứ từ thế giới xung quanh bằng cách bắt chước. Chúng ta có xu hướng trở nên giống hệt cha hoặc mẹ mình, hoặc là sự kết hợp của cả hai trong lĩnh vực tiền bạc. Cũng có một số trường hợp trở nên hoàn toàn đối lập với một người hoặc cả hai cha mẹ mình. Tất cả phụ thuộc vào việc bạn gần gũi, noi theo hay muốn tách ra khỏi cha mẹ mình đến mức nào?

Trong một hội thảo của T. Harv Eker tổ chức ở Oriando, Florida, một học viên lớn tuổi đã chia sẻ với T. Harv Eker:

"Tôi năm nay đã 63 tuổi. Tôi thường xuyên đọc sách và tham dự các buổi hội thảo. Tôi đã gặp nhiều diễn giả và cố gắng áp dụng mọi điều họ đã dạy. Tôi đã thử mua cổ phiếu, đầu tư vào bất động sản, tham gia hàng tá lĩnh vực kinh doanh khác nhau. Tôi thậm chí còn quay lại trường đại học và lấy được tấm bằng thạc sĩ quản trị kinh doanh. Tôi có nhiều kiến thức hơn mười người bình thường cộng lại, vậy mà tôi chưa bao giờ làm được như vậy với sự giàu có. Tôi thường có sự khởi đầu thuận lợi nhưng sau đó lại kết thúc trắng tay. Tôi không hiểu tại sao lại như vậy".

"Hôm nay, khi nghe những phân tích của anh, làm theo các bước của quá trình, tôi chợt hiểu ra một điều. Tôi đã không làm gì sai cả. Chỉ vì kế hoạch tài chính trong tâm thức của cha tôi đã ăn sâu vào đầu tôi và trở thành trở ngại của tôi. Cha tôi đã trải qua thời kỳ khó khăn nhất của cuộc đại suy thoái. Mỗi ngày ông đều phải cố tìm việc làm hoặc bán hàng gì đó. Nhưng ông vẫn thường trở về tay không. Tôi ước tôi hiểu về quá trình định hình suy nghĩ qua khuôn mẫu từ 40 năm trước".

Và quả đúng như lời dự đoán của T. Harv Eker: "Khi ông đã lập lại một kế hoạch thành công trong tâm thức mới cho mình, mọi thứ mà ông từng học sẽ trở nên hữu ích và ông sẽ tiến rất nhanh tới thành công", chỉ trong vòng 18 tháng, người đàn ông đó đã dành dụm được nhiều tài sản hơn cả 18 năm trước đó cộng lại.

Bạn có thể có mọi kiến thức và kỹ năng của thế giới này, nhưng nếu kế hoạch trong tâm thức của bạn không được cài đặt để thành công thì chắc chắn bạn sẽ gặp phải thất bại thảm hại.


Các bước tạo ra sự thay đổi những suy nghĩ được định hình bằng cách làm theo khuôn mẫu:

- Quan sát cách cư xử, thói quen của cha mẹ hay những người thân có ảnh hưởng đến bạn trong quá khứ về vấn đề tiền bạc và sự giàu có. Hãy viết ra mức độ tương đồng hay đối lập giữa bạn và họ.

- Liệt kê những ảnh hưởng của hành động làm theo những khuôn mẫu đó (bắt chước người khác) đối với đời sống tài chính của bạn.

- Bạn nhận ra rằng cách cư xử đó là do bạn bị ảnh hưởng và học bị động từ những yếu tố, khuôn mẫu bên ngoài, chứ không thuộc về bản chất của bạn. Ngay từ lúc này đây, bạn có thể lựa chọn để trở nên khác biệt.

- Tuyên bố: Hãy nói to "Đối với những quan điểm về tài chính, trước giờ tôi chỉ làm theo người khác. Ngay từ bây giờ, tôi sẽ làm theo cách của tôi".

Thay đổi yếu tố định hình thứ ba: Những sự kiện cá nhân

Chúng ta bị tác động rất mạnh từ những sự kiện cá nhân cụ thể mà ta đã trải qua và đây chính là yếu tố cơ bản thứ ba góp phần định hình suy nghĩ của mỗi người. Khi còn nhỏ, bạn đã có những trải nghiệm gì liên quan đến tiền bạc và sự giàu có? Những ấn tượng này vô cùng quan trọng, bởi vì chúng sẽ bồi đắp và củng cố niềm tin của bạn – những cái mà hiện nay bạn đang vô thức tuân theo.

Josey, một học viên tham dự khóa học Tư duy triệu phú của T. Harv Eker, là y tá phòng mổ. Thu nhập của cô rất khá, nhưng cô luôn tiêu hết số tiền kiếm được. Josey nhớ lại, năm lên 11 tuổi, Josey cùng chị gái và cha mẹ đang ở một nhà hàng Trung Hoa thì cô phải chứng kiến cảnh cha mẹ cô lớn tiếng cãi nhau vì vấn đề tiền bạc. Lúc đó, cha cô đứng dậy, đập nắm đấm lên bàn, quát rất to. Cô nhớ gương mặt ông đỏ bừng rồi chuyển sang tái mét và ông ngã vật xuống sàn nhà vì lên cơn đau tim. Cha cô đã qua đời trên tay cô.

Thế là kể từ ngày ấy, trong tâm trí của Josey, tiền luôn gắn liền với nỗi đau. Không có gì lạ rằng khi trưởng thành cô luôn rũ bỏ hết tiền bạc của mình để thoát khỏi nỗi đau. Sau khi xác định những niềm tin cũ về tiền bạc và điều chỉnh lại kế hoạch tài chính trong tâm thức, Josey đã bắt đầu đạt đến tự do tài chính.

Một ví dụ khác rất thường gặp là chuyện quản lý tài chính trong gia đình. Bạn có ngạc nhiên không khi biết rằng việc bạn hay người bạn đời của bạn là người nắm giữ tay hòm chìa khóa chính là sự lặp lại những khuôn mẫu về tài chính mà cha/mẹ bạn đã từng thực hiện trước đây.

Các con số thống kê đã chỉ ra rằng, nguyên nhân đổ vỡ số một của phần lớn các mối quan hệ chính là tiền bạc. Nhưng lý do đằng sau những cuộc chiến về tiền bạc của mọi người không phải là bản thân đồng tiền mà vì kế hoạch tài chính trong tâm thức của các bên không trùng khớp với nhau.


Chìa khóa ở đây là bạn phải hiểu rõ ràng rằng bạn cần quan tâm xử lý các kế hoạch tài chính trong tâm thức chứ không phải tiền bạc. Khi đã hiểu được kế hoạch tài chính trong tâm thức của một người nào đó, bạn hoàn toàn có thể hợp tác với đối tác đó theo cách có lợi cho cả hai phía.

Các bước tạo ra sự thay đổi việc định hình suy nghĩ thông qua những sự kiện cá nhân:

- Phân tích một sự việc cụ thể gây nhiều cảm xúc mà bạn đã trải qua xoay quanh vấn đề tiền bạc khi còn nhỏ.

- Viết ra những tác động mà sự việc này có thể đã gây ra đối với đời sống tài chính hiện nay của bạn.

- Bạn có thể nhận ra rằng cách xử sự này của bạn chỉ là kết quả của việc tiếp thu một cách thụ động chứ không phải là bạn? Bạn có thấy hiện tại bạn có quyền lựa chọn cách hành xử khác.

- Tuyên bố: hãy để tay lên trán bạn và nói to: "Tôi đã loại bỏ những ảnh hưởng không tích cực từ những trải nghiệm liên quan đến tiền từ quá khứ. Kể từ bây giờ, tôi sẽ tạo ra tương lai mới của mình, giàu có và thành công".

Bạn cũng có thể thực hiện các bước này cùng với đối tác của mình. Hãy cùng thảo luận những câu chuyện liên quan đến tiền bạc mà mỗi người tích lũy được. Những điều bạn nghe được từ bé, những khuôn mẫu tài chính trong gia đình mà bạn đã noi theo và những sự kiện đầy cảm xúc đã xảy ra với bạn. Và cũng cần tìm hiểu xem tiền có ý nghĩa như thế nào với đối tác của bạn. Đó là sự vui vẻ, sự tự do, hay sự an toàn, hay địa vị? Điều đó sẽ giúp bạn xác định kế hoạch tài chính trong tâm thức hiện tại của cả đôi bên và có thể giúp bạn khám phá nguyên nhân khiến cho mọi người có thể bất đồng quan điểm trong lĩnh vực này.

Tiếp theo, hãy thảo luận những điều bạn muốn hôm nay không phải với tư cách một cá nhân đơn lẻ mà trong tư cách một sức hợp tác của hai bên. Hãy quyết định vào thống nhất các mục đích chính của các bạn cũng như thái độ chung với tiền bạc và thành công. Hãy lập danh sách những thái độ và hành động mà cả hai cùng đồng ý và hãy viết chúng ra. Dán chúng lên tường rồi khi nào có vấn đề liên quan, hãy thật tế nhị nhắc lại cho nhau những gì hai bên đã cùng quyết định đồng ý.

Bạn lựa chọn và cài đặt cho mình bộ hồ sơ tài chính nào?

Trí óc của bạn giống như một chiếc tủ hồ sơ, nơi chứa đựng tất cả những dữ liệu quy định cách ứng xử của bạn với thế giới bên ngoài. Ví dụ, khi cần cân nhắc để xử lý một cơ hội tài chính, bạn sẽ tự động tìm đến những hồ sơ có dán nhãn tiền bạc và sẽ quyết định dựa trên những điều mà bạn tin là hợp lý, có thể lý giải được và phù hợp với bạn tới thời điểm đó.

Nếu bạn chỉ tìm thấy trong tủ tài liệu của mình những bộ hồ sơ không phục vụ cho thành công tài chính của bạn, chúng sẽ là những lựa chọn duy nhất bạn có thể làm và rốt cuộc chúng sẽ đem lại cho bạn sự thất bại tài chính.

Ngược lại, nếu bạn có trong trí óc những hồ sơ củng cố, tăng cường cho thành công tài chính, rất tự nhiên và hoàn toàn tự động, bạn sẽ đưa ra quyết định mang lại thành công. Bạn thậm chí không phải nghĩ về điều đó. Cách nghĩ tự nhiên của bạn sẽ kết trái trong thành công. Giống như Donald Trumph vậy - cách nghĩ thông thường của ông ấy sinh ra thịnh vượng.

Ba bước đơn giản trình bày ở trên sẽ giúp bạn gạt bỏ khỏi trí óc mình những bộ hồ sơ không phục vụ cho thành công tài chính. Và điều bạn cần làm tiếp theo chính là cài đặt cho mình những bộ hồ sơ mới - những bộ hồ sơ thịnh vượng.

T. Harv Eker đã nghiên cứu và đúc rút ra 17 Tư duy thịnh vượng - 17 điều khác biệt trong cách tư duy giữa người giàu với giới trung lưu và người nghèo, về tiền bạc, về sự thịnh vượng, về cách nhìn nhận đối với mỗi phương diện của cuộc sống.

Hãy nhớ rằng, bạn có thể lựa chọn cách suy nghĩ sao cho bạn được ủng hộ và tiếp sức để đi đến hạnh phúc và thành công thay vì theo cách không như thế.

Thứ Năm, 29 tháng 3, 2012

Ước mơ làm nên tầm vóc con người


Quách Tuấn Khanh

Học Làm Giàu

Một doanh nhân thành công được hỏi: anh đánh giá một con người qua những yếu tố nào? Doanh nhân trả lời: tôi đánh giá tầm vóc của một người thông qua ước mơ của anh ta, vì ước mơ sẽ quyết định tương lai của người đó.
Hầu hết những ai đạt được thành quả lớn lao trong cuộc sống và phần lớn các nhà phát minh vĩ đại, đều khởi đầu từ một ước mơ. Có khi đó là ước mơ thay đổi cuộc đời mình, có khi đó là ước mơ giúp đỡ những người khác, lại có lúc đó là ước mơ tạo ra một điều gì đó lớn lao, chế tạo ra một vật hữu dụng độc đáo cho cuộc sống con người.
Trước khi mọi sự vật, sự việc định hình và xuất hiện trong thế giới vật chất, chắc hẳn chúng đã được thành hình trong ý tưởng của người tạo ra chúng. Chiếc bóng đèn điện đã được Thomas Edison “nhìn thấy” trước trong ý tưởng và ông chỉ tìm cách thực hiện mà thôi, ngày dân tộc Việt Nam giành được độc lập đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh “nhìn ra” và Bác chỉ đi tìm đường để biến nó thành hiện thực. Ngay cả một bài viết của nhà báo cũng đã “nên dáng nên hình” trước trong đầu và nhà báo chỉ còn việc cầm bút viết ra...
Vậy cụ thể ước mơ lớn đóng góp gì cho cuộc đời của từng con người muốn vươn tới thành công?
Vào thập niên 1960, Tổng thống Mỹ John F. Kennedy đã đặt cho nước Mỹ sứ mạng đưa con người lên mặt trăng. Ông đã nói: “Chúng ta chọn nhiệm vụ này không phải vì nó dễ đạt, mà vì nó khó đạt. Mục tiêu này sẽ giúp ta tổ chức và đánh giá những tiềm năng và nguồn lực mạnh nhất của mình. Thách thức này là điều mà chúng ta sẵn lòng chấp nhận, không muốn trì hoãn và dư định giành chiến thắng.”
Cuối cùng, nước Mỹ đã thành công với Neil Amstrong là phi hành gia đầu tiên đặt chân lên Mặt trăng.
Ước mơ lớn chắp cánh cho con người bay cao, vượt qua tất cả những lời đàm tiếu, chê bai, phớt lờ những hoài nghi và cả nhiều lần vấp ngã, thất bại để đi đến thành công. Viễn cảnh của ước mơ lớn mới tạo được cảm xúc hân hoan, sung sướng, giúp bạn có động lực vượt qua những khó khăn vì trở ngại hiện tại chẳng đáng gì so với vinh quang trong tương lai!
Bạn mong muốn sau 3 năm nữa, bạn sẽ lên đến vị trí cao như phụ trách một nhãn hiệu của một tập đoàn lớn với mức lương trên 1.000 USD. Bạn sẽ theo đuổi ước mơ ngay từ bây giờ bằng cách ra sức học hỏi những người đi trước, đọc những sách cần đọc, trau dồi kiến thức chuyên môn, nuôi dưỡng cho mình sức sáng tạo, rèn luyện những kỹ năng cần cho vị trí này. Mọi tiềm năng của bạn sẽ được huy động, tập trung vào thực hiện ước mơ.
Viễn cảnh ngày bạn được tín nhiệm trao sứ mệnh phát triển một nhãn hiệu tên tuổi làm bạn vui sướng đến tột đỉnh. Chính cảm xúc này làm bạn xem nhẹ những trở lực trước mắt và dũng cảm vượt khó. Lúc này, ước mơ giống như một bộ phim được chiếu đi chiếu lại trong suy nghĩ của bạn, trí não của bạn tập dượt trước hình ảnh bạn đạt đến đỉnh vinh quang và sẽ đưa cuộc đời bạn đạt được điều mong muốn. Không có người thất bại, chỉ có những người bỏ cuộc! Nếu bạn kiên định đi theo con đường mình đã chọn, ấp ủ trong tim những điều bạn khát khao, bạn sẽ đến đích.
Ước mơ đích thực của bạn phải xuất phát từ con tim, chứ không phải ngẫu nhiên đến trong giấc ngủ vật vờ hoặc chỉ là một mộng ước “không dám nói ra lời”. Có một số bạn trẻ than vãn rằng: “Mơ ước thì nhiều mà thường đạt chẳng bao nhiều. Thôi thì khỏi mơ cho nhẹ người, vừa tránh được thất vọng, vừa khỏi bị ám ảnh với những cái đích cao ngoài tầm tay”.
Các bạn này chưa hiểu đúng về ước mơ và việc sống với ước mơ. Ước mơ là những điều mà bạn thật sự mong muốn, khao khát, hết mình sống vì chúng, nỗ lực đạt được chúng và lòng tràn ngập niềm vui trên con đường theo đuổi ước mơ.
Chúng ta phải đặt cho mình những mục tiêu phải vươn tới trong từng giai đoạn của cuộc đời, phủ trùm lên các mặt cuộc sống: tài chính, sự nghiệp, học vấn, đời sống gia đình, thể chất, các mối quan hệ, đời sống tinh thần, đời sống giải trí...
Hãy ước mơ với đến mặt trăng, nếu bạn chưa chạm đến mặt trăng thì trong tay bạn không phải bùn mà là những vì sao! Trên con đường sống với ước mơ, bạn sẽ gặt hái được nhiều niềm vui và thành quả lớn cho cuộc đời.

Sống thật, trải nghiệm và bản ngã


Nguyễn Tất ThịnhChủ tịch HĐTV công ty C.Doc

Có sống Thật mới Trải nghiệm thật, mới có Bản ngã thực là Người Trưởng thành và bởi vậy những điều thuộc về họ và tạo ra bởi họ mới thật đáng giá trị
1. Sống Thật
Con người sống trong môi trường của mình, thông qua giáo dục và các điều kiện sống, rất quan trọng là hàng ngày họ có được những cái Thật trong cảm giác, trong quan hệ, trong học tập, trong làm việc, trong các trạng thái tinh thần… hay không ? và bao nhiêu?
Tôi cho rằng giá trị cuộc sống của mỗi người không ở chỗ thọ bao nhiêu tuổi, mà là ở Tổng số chuỗi ngày họ được sống ấy, thực ra có thể sống thật được bao nhiêu phần trăm đúng mình. Bởi vậy có người 80 tuổi nhưng có khi chỉ có được thời gian sống thực có giá trị 10% - nghĩa là cuộc sống của người đó phong phú, thú vị hơn đứa trẻ 8 tuổi ( được sống trong môi trường hạnh phúc của nó ) một chút không. Vì thế Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu phải thốt lên buồn trăn trở :’Đất nước ngàn năm vẫn trẻ con / Dân dăm chục triệu ai người lớn ?’
Ví dụ: Ai là người tặng hoa cho Người yêu, khen ngợi người khác… là từ động lực tình cảm, quan niệm cách sống của bản thân, mong muốn chia sẻ, hun đúc tinh thần nhau…là Thật hoàn toàn như chính chất của họ vốn thường như thế ?
Con người sinh ra là Tác Phẩm Thật của Tạo Hóa, vốn sống thật, nhưng tại sao trong quá trình sống con người khó sống Thật ?
- Giáo dục giáo điều, thậm chí giả dối, làm lạc hướng Chân Thiện, xa rời những quan tâm, những vấn đề, những đòi hỏi, những nhịp đập của Cuộc sống Thực. Nền giáo dục kiểu đó phục vụ cho mục đích chính trị chứ không hướng đến Nhân Sinh
- Tâm lý xã hội phức tạp hóa bởi những luận thuyết, lề thói cực đoan khiến người ta phải tự làm méo mó bản thân. Trong cách sống, quan hệ xã hội, cái Thật làm người ta bị thua thiệt
- Các chuẩn mực sống, lao động bị du di, xê dịch, thậm chí có nhiều xung đột giữa các Qui tắc / Đạo Đức / Qui luật khiến người ta phải ngụy tạo nên bao nhiêu cái Giả để tồn tại… dần dà gặm nhấm, xâm thực cái Thật
2. Trải nghiệm
Cách sống Thực là cốt lõi dần dà cho mỗi người sự trải nghiệm đầy tính thuyết phục đối với việc thể hiện bản thân trong các quan hệ xã hội trong môi trường họ vẫn đang sống, bởi vậy được thừa nhận một cách tự giác và tích cực bởi những người khác.
Sự trải nghiệm quan trọng và sống động hơn rất nhiều những hiểu biết sách vở hay bằng cấp, bởi lẽ đó là những kiến thức đã được chiêm nghiệm, mài rũa ( Ngọc bất trác bất thành Khí ), và biến đổi từ người khác, từ trên những trang sách sang con người anh trong hành trình sống. Do đó luôn tạo nên những giá trị gia tăng của hiểu biết – lúc này anh sẽ có và đạt đến vẻ đẹp tri thức, giống như trở thành một Bông Hồng làm phong phú, đẹp thêm vườn Hoa Chung chứ không sợ bị lấn át mà đi đến đố kị thù ghét những Bông Hoa khác
Ví dụ người ta phải thực ngồi xuống chợ Sapa từ tốn ăn một bát Thắng Cố, cho dù thế nào, mới hiểu về tập quán phong hóa dân tộc Hơmông. Phải đích thân bằng đôi chân của mình trèo lên những bậc thang của Vạn Lý Trường Thành để cảm thấy cái vĩ đại của người Trung Quốc trong lịch sử. Phải tận mắt chứng kiến Ngọn núi Rushmore ở Nam Dacota tạc tượng 4 Tổng Thống Mĩ để cảm phục tinh thần lao động say mê của Gutzon Bolgrum…Để ít nhất từ đó anh không còn là kẻ hóng hớt, huyễn hoặc, huênh hoang và hủ nho, mà trào dâng khát vọng và ngẫm nghĩ xem ta sẽ có thể làm được những gì tốt đẹp không đây !
Có anh chàng công chức trẻ vừa ở Nghệ An ra, thao thao với mấy ông khách nước ngoài đi dạo cùng bên Bờ Hồ Hoàn Kiếm : ‘Thăng Long thế đất Rồng bay Hổ ngồi, ngàn năm văn hiến, Thu Hà Nội về đẹp đến nao lòng ông nhỉ !’ Ông Tây quan tâm hỏi : thế Thực ra nó làm sao, như thế nào ? Anh chàng không nói được gì hơn, vì kì thực không có cái Thật của xuất xứ, của tình cảm, của trải nghiệm và của những cảm nhận xác đáng từ thiên nhiên, lịch sử…do vậy chỉ là nói theo người khác, cố văn hoa mà không lí giải và truyền được cảm xúc cho mấy ông khách Tây kia để cùng cộng hưởng. Cái lối thể hiện ấy có thể nhận thấy trong cách nói ‘hoành tráng / mĩ từ / đại ngôn’ lâu dần biến họ thành kẻ có những cảm xúc vay mượn, giả lả, vờ vẫn, khoác lác…đến mức không còn đáng tin
Có kẻ luôn nói : ‘cái chất Lính’ hay ‘cái chất Nghệ sĩ’…vô cùng hay , đặc biệt đã khiến tôi thế này thế khác…Anh ta đúng là đã nhiều năm là người Lính, là Nghệ sĩ, nhưng hỏi kĩ anh ta ‘cái chất Lính’ / ‘cái chất Nghệ sĩ’ đó là gì thì chỉ nhận được cái nhún vai kiểu cách ra điều coi thường người hỏi là ‘kẻ ngoại đạo’. Thực ra ‘cái chất ấy’ anh không phải hô hoán lên mà nó hiện hữu, cứ cố giải thích mà người ta mới thấy hay… Cũng bởi trong những năm tháng là Lính, hay bây giờ là Nghệ sĩ ( chỉ là một cách định danh ) anh đã từng sống Thật chưa ? được bao nhiêu ? trong những hoàn cảnh nào để ‘cái chất ấy’ nó được hình thành thật như chính nó chưa ? Nếu có thật nó tự khắc đi vào phong cách anh sống, lao động và cuối cùng nằm ở trong Công Quả, khiến bất cứ ai cũng có thể thấy rõ ràng đó như là một phần giá trị trải nghiệm của anh.
Không phải ai cũng có hay tận dụng được những cơ hội mà trải nghiệm. Cho nên có thể họ đã được nghe đến, học đến, thâm chí đặt chân đến...nhưng không hơn một vỏ bao thuốc lá của người khác, thậm chí đã được viết nguệch ngoạc, nhưng đó là sự bừng nở của người viết. Họ chưa thể ví được với con Vẹt – vì ít nhất Con Vẹt đã làm được điều mà Tạo Hóa không vốn ban tặng cho nó. Bởi Trải nghiệm là Tri Thức được bản thân ý thức tích lũy liên tục có hệ thống trong hành trình của Đời Sống với mục đích hiện thực những khát vọng Sống
3. Bản ngã
Con Hổ, con Dê cho đến con Chuột cũng muốn đánh dấu sự hiện diện của mình ở pham vi địa bàn nhất định trong môi trường nó đang sống. Bản ngã là đánh dấu sự hiện diện của Con Người vừa mang tính bản năng cùng với sự nỗ lực tự thể hiện của cá nhân, bao gồm : các đặc điểm sống nhân chủng, cá tính trong quan hệ quần cư, vị thế trong môi trường xã hội.
Nhu cầu thể hiện Bản ngã khẳng định tính tồn tại, tính chủ quyền, tính hơn hẳn, tính khác biệt. Bởi vậy Bản ngã quan trọng nhất là giá trị riêng có của một người trong xã hội, được xã hội đánh giá, thừa nhận tích cực ở ba phương diện : Nhân Cách + Công Quả + Vị Thế. Những câu nói nổi tiếng : To Be or not To Be ( Shakspeare trong Hamlet ) / Tôi tư duy là tôi hiện hữu ( Decater ) / Vào một ngày nào bạn ngừng suy nghĩ và phấn đấu cho những điều có ý nghĩa là ngày hôm đó bạn tự đánh dấu chấm hết cho cuộc đời mình ( Mục sư Luther King )…
Có thể nhiều người không làm việc vẫn có tiền, ko lao động vẫn sống, thế còn Bản ngã của họ thì sao ? Vì thế mới hiểu được rằng dù đủ đầy nhiều người vẫn lao động, cống hiến, nhiều người khác làm việc với một sự say mê sáng tạo, với tinh thần tự giải thoát bản thân, thậm chí bất chấp hoàn cảnh sống còn đầy khó khăn thiếu thốn, chống lại bao nhiêu điều Cuộc sống hiện tại đang muốn giằng xé họ thành trăm mảnh tơi tả.
Bản Ngã là Cái Thật Tối cao mà mỗi người, tự mình mà không thể nhờ vả hay vay mượn, có thể khẳng định và đạt được đến đâu trong nấc thang Chân Thiện Mĩ của Xã hội Loài Người
Như vậy ngày càng có cơ hội Bản Ngã được mỗi người chúng ta tô đậm, làm mạnh, đẹp thêm cho nó, của mình. Nhưng một nguy cơ có thực là : nhiều người càng nhiều tuổi càng đánh mất Bản ngã, hoặc làm Bản ngã bị biến dạng. Những lí do bao biện cho điều đó không bao giờ là sự trải nghiệm cả, do đó họ không thể trưởng thành !
Sống Thật là cách sống ít rủi ro nhất, được nhiều nhất, phát triển nhất. Bá tước Nevxki – Vĩ nhân Nga có một câu nói nổi tiếng: "Chúa không ở Sức mạnh, mà là ở Cái Thật. Bởi vậy Chúa trong ta, Chúng ta có thể đến với Nước của Chúa".

Tái sinh trong đau khổ - lựa chọn của diều hâu


(101 triết lý làm thay đổi cuộc đời)Gửi email  Bản in
10:21' AM - Thứ ba, 05/10/2010
Trong những loài chim, diều hâu là loài có tuổi thọ dài nhất. Tuổi thọ cao nhất của nó có thể đạt tới 70 tuổi. Để sống được lâu như vậy, lúc 40 tuổi, nó bắt buộc phải đưa ra một quyết định rất khó khăn nhưng vô cùng quan trọng.
Khi diều hâu sống đến 40 tuổi, móng vuốt của nó đã bắt đầu bị lão hóa, sẽ không còn cách nào bắt mồi hiệu quả nữa. Mỏ của nó trở nên vừa dài vừa cong, gần như chạm ức. Đôi cách của nó cũng trở nên vô cùng nặng nề, bởi lông vũ của nó mọc vừa dài, vừa dày, vừa nhiều, mỗi khi cất cánh bay lên là cảm thấy rất tốn sức. Lúc này chỉ có hai sự lựa chọn: hoặc là đợi chết, hoặc là trải qua một quá trình đổi mới cực kỳ đau khổ.
Quá trình đổi mới này kéo dài tới 150 ngày, diều hâu buộc phải chịu gian khổ bay lên đỉnh núi, xây tổ trên vách cheo leo, tại đó nó hoàn thành sự đổi mới. Đầu tiên, diều hâu phải dùng mỏ của mình mổ vào đá nham thạch, cho đến khi chiếc mỏ hoàn toàn rơi xuống, sau đó yên lặng chờ đợi cho mỏ mới mọc dài ra. Thế nhưng nó phải dùng cái mỏ mới dài ra đó nhổ từng cái móng chân của mình. Sau khi móng chân dài ra, nó lại nhổ sạch từng sợi lông vũ đi. Sau 5 tháng, lông cũ mới lại mọc dài ra. Lúc này con diều hâu đã giành được sự sống mới và đã có thể bắt đầu bay lượn thoải mái được rồi.
Khi lần đầu tiên xem câu chuyện này, tôi không sao nén được lòng cảm phục con chim diều hâu, vì muốn bay lượn trên trời cao được lâu hơn mà chấp nhận trả một cái giá vô cùng đau đớn. Nó phải trút bỏ cái mỏ, cái móng vuốt bị lão hóa và những chiếc lông vũ quá dày để bắt đầu một sự sống mới trên đường đời của mình.
Con người cũng vậy, có lúc chúng ta cần thoát ra khỏi khó khăn, tạo ra một khoảng trời mới bằng cách loại bỏ những quan niệm cũ, chế độ cũ và phương pháp mới. Nếu cứ tiếp tục chờ đợi và đi theo con đường cũ rốt cuộc con đường ấy càng đi càng hẹp lại, cuối cùng sẽ là con đường chết. Nhưng nếu dũng cảm dứt bỏ những trói buộc của cái cũ, mặc dù quyết định này sẽ vô cùng khó khăn và quá trình đó sẽ rất cực khổ, nhưng sau khi cực khổ qua đi sẽ được một cục diện hoàn toàn mới, một bầu trời rộng lớn hơn, bao la hơn.
Mỗi lần cải cách xã hội là một lần đi kèm sự đấu tranh mãnh liệt và sự giãy giụa đau đớn của những người ủng hộ cái cũ. Nhưng khi một chế độ xã hội mới được thiết lập thì xã hội sẽ xuất hiện những sự khởi sắc mới, phồn vinh hơn, giàu đẹp hơn.
Con người cũng vậy, càng sống trong xã hội mới mẻ, tiến bộ này thì càng cần tạo ra một lối tư duy mới, ta cần có dũng khí, phải kịp thời học tập và làm phong phú mình, điều tiết quan niệm của mình, cố gắng thích ứng với xã hội mới, chứ đừng đợi xã hội thích ứng với mình. Có thể quan niệm và phương pháp trước đây đã từng giúp ích cho chúng ta giành được nhiều thành tích, nhưng khi chúng không còn phù hợp nữa thì chúng trở thành nhân tố hạn chế tư duy và cách làm việc của ta, thì chúng ta phải dũng cảm vứt bỏ đi, giải thoát sự trói buộc và tìm ra con đường mới.

Hãy cứ nói ra


Tiền phong
Nếu bạn NÓI RA, là bạn có thể giải tỏa được. Hãy trung thực. Hãy rõ ràng. Nhưng, hãy có lý. Và rồi, hãy im lặng. Hãy để điều thần kỳ của khoảnh khắc im lặng giúp cho sự thấu hiểu được lớn lên.Và như thế, có thể bạn sẽ giữ lại được chiếc xe ô tô.

Ảnh minh họa (Internet).

"Sự giận dữ thổi tắt ngọn đèn của tâm trí" - Robert Ingersoll, chính trị gia, kiêm nhà hùng biện người Mỹ, đã nói thế.

Và điều đó có thể là đúng. Tôi từng nghe câu chuyện về một phụ nữ đăng mẩu quảng cáo bán chiếc ô tô còn rất mới của mình. Xe mới chạy được 3.000 dặm. "Vẫn còn như mới" - Mẩu quảng cáo ghi rõ - "Tình trạng tuyệt hảo. Giá 75 đôla".

Một độc giả đọc xong phì cười và nghĩ: "Báo chí bây giờ thật cẩu thả, lại in sai nữa rồi". Nhưng anh ta quyết định vẫn gọi điện cho số điện thoại đăng kèm để hỏi cho rõ.

- Xe của chị có thật là như mới không?
- Chắc chắn rồi! - Người phụ nữ bán xe trả lời.
- Mới chạy 3.000 dặm?
- Đúng.
- Chị bán giá bao nhiêu?
- Bảy mươi lăm đôla - Người phụ nữ nói rõ ràng.
- 75 đôla! Này chị, cái xe có vấn đề gì à?
- Nó chẳng có vấn đề gì cả! Mà ngạc nhiên thật đấy, vì tôi chờ mãi mới có anh là người đầu tiên gọi điện. Chắc là không ai tin vào mẩu quảng cáo đó!

Độc giả nói trên quyết định tới xem xe. Người phụ nữ để anh ta lái thử. Chiếc xe rất đẹp và chạy êm một cách hoàn hảo. Anh ta không thể tin nổi vận may của mình.

- Cứ trả 75 đôla đi và chiếc xe là của anh - Người phụ nữ nói - Xong rồi anh có thể lái nó đi luôn.

Độc giả may mắn trả tiền và cầm chìa khóa.

- Nhưng tôi rất tò mò, mong chị giải thích cho tôi rõ - Anh ta nài nỉ - Lẽ ra chị có thể bán chiếc xe này với giá ít nhất là 35.000 đôla. Vậy thực ra có chuyện gì vậy?

Và người phụ nữ kể câu chuyện của mình: "Tôi mua chiếc xe này tặng chồng tôi nhân kỷ niệm 20 năm ngày cưới. Hai tuần sau đó, anh ta bỏ đi với một cô gái trẻ. Tuần trước, anh ta gọi điện về cho tôi, nói rằng họ đã đính hôn và đang ở bãi biển Miami, bang Florida.

Anh ta nói rằng, đang hết tiền, rằng chiếc xe này dù gì cũng là của anh ấy vì tôi đã tặng, và nhờ tôi bán nó đi, gửi tiền cho anh ta, coi như là tôi giúp đỡ anh ta việc cuối cùng. Tôi đã hứa là sẽ làm. Và tôi đã làm".

Bạn thì làm gì khi bạn giận dữ?

Một số người "giải tỏa bằng hành động". Họ đập phá thứ gì đó. Hoặc họ nói ra điều gì đó mà về sau họ phải hối hận. Họ phản công. Hoặc họ bán chiếc xe ô tô với giá 75 đôla.

Một số người "giải tỏa bằng cách chờ đợi". Chờ đợi có vẻ là chiến lược của người chồng lăng nhăng trong câu chuyện kể trên. Chờ cho vợ bình tĩnh lại - hy vọng mọi chuyện sẽ qua. Cũng có khi mọi chuyện tự qua thật, nhưng lảng tránh xung đột thì hầu hết không đem lại kết cục êm đềm. Rất nhiều chuyện không thể cứ thế tự hết được.

Một số người "giải tỏa bằng cách xả ra". Họ đá con chó con mèo, hay quát tháo trẻ con. Họ nổi cáu với người nào đó không may mắn tình cờ gặp họ.

Vẫn có những người khác "giải tỏa bằng cách chiến đấu". Bob Orben, tác giả viết hài kịch chuyên nghiệp, đồng thời là nhà ảo thuật và chuyên viết các bài diễn thuyết cho các vị lãnh đạo, nói: "Ai có thể quên được những lời nói bất hủ của Winston Churchill: "Chúng ta sẽ chiến đấu trên bãi biển, chúng ta sẽ chiến đấu trên mặt đất, chúng ta sẽ chiến đấu trên chiến trường và trên phố, chúng ta sẽ chiến đấu trên các ngọn đồi"? Nghe giống y như các kỳ nghỉ của gia đình chúng tôi". Đúng là, với gia đình và bạn bè, việc chúng ta xả giận vào họ, để rồi thành cãi nhau, đã trở thành… chuyện thường.

Tất nhiên, cách tốt nhất là "giải tỏa bằng cách nói ra". Không có gì mới cả - chúng ta chỉ cần đưa ra vấn đề trước khi phải tìm cách giải tỏa khác. Nhưng nói ra không có nghĩa là "hét ra". Một số người có vẻ tin rằng nếu mình nói đủ to, thì mình có thể át giọng người khác và như thế sẽ khiến cho mình thành đúng.

Nói ra" là đặt ra vấn đề - nói những gì cần nói một cách rõ ràng, bình tĩnh và tử tế. Nhưng "nói ra" cũng là vấn đề lắng nghe nữa. Tôi nghĩ có một điều thật thú vị khi từ "lắng nghe" trong tiếng Anh (listen) lại bao gồm đúng những chữ cái như từ "im lặng" (silent). Bởi vì bạn không thể lắng nghe khi bạn vẫn còn đang nói. Bạn không thể lắng nghe khi bạn còn đang mải nghĩ xem tiếp theo mình sẽ nói gì. Để lắng nghe, bạn phải im lặng.

Và khi bạn im lặng, có một điều kỳ diệu xảy ra. Những bức tường được hạ xuống và bạn bắt đầu nhìn rõ con đường của mình. Khi bạn im lặng, là bạn tạo ra không gian cho những ý nghĩ mới mẻ giữa bạn và đối phương.

"Giải tỏa bằng HÀNH ĐỘNG" và những hành động của bạn sẽ trở thành chướng ngại vật ngăn chặn việc giao tiếp suôn sẻ.

"Giải tỏa bằng cách CHỜ ĐỢI" và bạn có thể khiến các cảm xúc giận dữ chồng chất bên trong mình.

"Giải tỏa bằng cách XẢ RA" và bạn sẽ chỉ gây ra nhiều đau đớn và giận dữ hơn nữa.

"Giải tỏa bằng cách CHIẾN ĐẤU" và bạn sẽ tạo ra những người chiến thắng và những kẻ chiến bại.

Nhưng nếu bạn NÓI RA, là bạn có thể giải tỏa được. Hãy trung thực. Hãy rõ ràng. Nhưng, hãy có lý. Và rồi, hãy im lặng. Hãy để điều thần kỳ của khoảnh khắc im lặng giúp cho sự thấu hiểu được lớn lên.

Và như thế, có thể bạn sẽ giữ lại được chiếc xe ô tô.

Biết cương biết nhu, đó là khí phách !


Nguyễn Tiến Dũng

CafeF

Trong cái “đạo” Doanh nhân - Quân tử, rất chú trọng đến phép xử thế ở đời. Doanh nhân, quân tử cùng là người bình bình thường, chỉ khác là họ tu dưỡng hơn người, chí khí hơn người mà thôi.
Do điều kiện công tác, ở góc độ của một người làm báo, tôi đã may mắn gặp được khá nhiều nhà quản lý, người lãnh đạo doanh nghiệp, đặc biệt là những doanh nhân trong ngành Dầu khí. Thôi thúc tôi viết những dòng này chính là một cảm nhận, cảm nhận về phong phạm của người quân tử toát lên nơi những doanh nhân ấy.
Bởi đây là mục “Đàm luận” của bản báo, là nơi diễn đàn luôn mong đợi đăng tải những ý kiến trao đi đổi lại đa chiều về mọi khía cạnh của cuộc sống, vậy nên có điều gì mạo muội, hẳn bạn đọc sẽ rộng lòng thể tất.
Được biết, cho đến nay việc xác định một định nghĩa chuẩn về doanh nhân ở ta vẫn là một đề tài khá mới mẻ, đang còn nhiều tranh luận, thậm chí, nhiều nhà nghiên cứu còn đang dày công tìm hiểu, phân định đánh giá và nhận diện về đội ngũ này. Những năm gần đây, “giám đốc” ở ta mọc lên như nấm sau mưa. Theo số liệu mới nhất, Việt Nam hiện có khoảng 540 ngàn doanh nghiệp, mỗi doanh nghiệp ít nhất cũng có vài vị được coi là doanh nhân thực thụ.
Ta hãy cứ tạm coi những người đang hàng ngày điều hành một doanh nghiệp, một số lượng tiền vốn, công cụ sản xuất, một quy mô trao đổi thương mại và có sử dụng một số lượng lớn hay nhỏ những người làm công thì người ấy là doanh nhân. Họ cống hiến toàn bộ con người mình cho sự nghiệp họ theo đuổi, họ yêu công việc bằng tất cả nhiệt huyết, họ thức dậy trước đồng hồ báo thức để háo hức đi làm, họ có thể quên cả ăn sáng, uống cà phê và đọc báo, quên chăm sóc bản thân mình… Đối với họ, tiền bạc không phải là tất cả, đôi khi tiền bạc chỉ là thước đo xem mức độ thành công.
Theo những quan niệm từ cổ chí kim, người quân tử là người sống cho những phần cao siêu nơi con người, trọng nghĩa, khinh lợi, có hoài bão cao đẹp, có phẩm cách cao thượng, chính khí hiên ngang, luôn luôn hướng thiện, cố gắng tích đức tu nghiệp, lo sao cho hoàn thiện bản thân mình. Người quân tử ham học hỏi, biết thức thời, nói ít làm nhiều, thương yêu giúp đỡ mọi người.
Người quân tử có đủ nhân, nghĩa, lễ, trí, tín mới đáng và mới thực sự là chính nhân quân tử. Khổng Tử cho rằng: “Người quân tử có ba điều lo nghĩ không thể không xét đến. Trẻ mà không học thì khi lớn lên không có tài năng gì. Già mà không chỉ dạy cho người, khi chết rồi không ai tưởng nghĩ đến mình. Khi giàu có mà không đem của giúp người thì lúc cùng quẫn không ai giúp mình”.
Ngày nay, những quan niệm chung nhất về bản lĩnh và tố chất của một doanh nhân chân chính có thể dễ dàng tìm thấy ở nhiều sách vở, giáo trình…, xin được tóm lược đôi điều như sau:
Một doanh nhân muốn thành công phải có tầm nhìn, có tham vọng xây dựng doanh nghiệp của mình lớn mạnh và trường tồn. Tham vọng của họ là tham vọng về một sự nghiệp, chứ không phải tham vọng về tài sản, địa vị hay danh vọng.
Một doanh nhân cần nuôi dưỡng ý chí phấn đấu một cách cần cù và khổ cực, nỗ lực không ngừng để vượt qua thách thức mà tiến lên, mà đạt được mục tiêu, không trông đợi vào may mắn hay phép màu nào.
Một doanh nhân cần phải có nhãn quan thực tế về con người, biết đào tạo và sử dụng tốt những nhân sự mà họ có được, biết chấp nhận cái mới, biết nhìn ra mặt mạnh của người khác và thấu hiểu các quan hệ con người và xã hội. Đã không tin thì không dùng, đã dùng người thì phải tin.
Như vậy, một doanh nhân nếu không có tài, có tâm, nếu không thực thụ là chính nhân quân tử thì khó có thể vượt qua được thử thách lớn nhất là chính mình để đạt được những “cảnh giới” nêu trên. Thiển nghĩ, “đạo” làm quân tử với “đạo” làm doanh nhân phải tương đồng là vậy.
Cũng cần phải nói rằng, trong xã hội ngày nay, quả là cũng không hiếm doanh nhân rởm và quân tử giả hay còn gọi là “ngụy quân tử”.
Kẻ tiểu nhân ra mặt không đáng sợ, ngụy quân tử giấu mặt mới thực khó đề phòng. Họ tạo ra vỏ bọc đẹp đẽ tinh vi để che đậy những tham vọng, dã tâm, che đậy những hành vi xấu xa…, người đời thường chỉ nhận ra chân tướng khi đã bị họ ra tay tàn hại.
Ngụy quân tử ở đời lại thường là những người có tri thức, có quyền lực, có tiền. Những “ngụy”chính khách, “ngụy” doanh nhân ấy có thể thao túng quyền lực, mua quan bán tước, khuynh đảo mọi giá trị…, và cái xấu, cái ác, sự dối trá được trợ giúp của những kẻ này mới thực sự là hiểm họa cho xã hội. Đối với những trường hợp này sẽ cần phải phải mở một đàm luận vào dịp khác.
Có lẽ, trong một chừng mực nào đó có phần khiên cưỡng khi cố ý ghép hai cái “đạo” làm người quân tử và “đạo” làm doanh nhân với nhau, nhưng như tôi đã trình bày ở trên, đây chỉ là cảm nhận của mình, ngõ hầu chia sẻ luận đàm cùng độc giả.
Trong cái “đạo” Doanh nhân – Quân tử, rất chú trọng đến phép xử thế ở đời. Doanh nhân cũng là con người bình thường, quân tử cũng là người bình bình thường thường, chỉ khác là họ tu dưỡng hơn người, chí khí hơn người mà thôi.
Có câu danh ngôn “kẻ mạnh không phải là kẻ giẫm lên đôi vai người khác mà là kẻ đặt người khác lên đôi vai của mình”. Phải chăng thực là chí lý với hành xử của người quân tử?
Lại có câu tôi rất thích, từng đọc đã rất lâu, nay thử cố ý tra tìm trên mạng xem người ta lý giải thế nào mà không thấy ai đề cập, đó là câu “kẻ tiểu nhân trói người bằng dây thừng, người quân tử trói người bằng lời nói”. Phải chăng chỉ có những doanh nhân tài năng mới chỉ đạo, điều khiển được thuộc cấp bằng lời nói?
Trong ngành Dầu khí có một câu khẩu hiệu biểu tượng cho lòng tự trọng, đâu đâu cũng được nhắc đến: “Dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm!”, câu khẩu hiệu này như một thử thách với mỗi doanh nhân lại như một lời hiệu triệu đối với cả tập thể hơn 40 ngàn con người, một đạo lý rất đời, rất thực cho những người quân tử.
Doanh nhân hay người quân tử cũng có thể sai lầm, thất bại. Nhưng nếu một doanh nhân chân chính quân tử, hẳn sẽ ít sai lầm và khó thất bại hơn. Ngay cả khi không được mãn ý trong cuộc đời, trong sự nghiệp, cái cách hóa giải của bậc hiền nhân quân tử cũng khác người, hoặc là ngẩng cao đầu để đi tiếp, hoặc là biết tự trấn an, tự bằng lòng với chính mình để “sinh ý bất thành nhân nghĩa tại”.
Để tạ lỗi cái luận đàm có phần còn trúc trắc này, xin được gửi đến những bạn đọc là doanh nhân, là người quân tử một vài đúc kết của người xưa, xem như giải tỏa nhẹ nhàng cho một chữ “tình” của họ:
Đắc chí thì gửi tình vào hùng tâm. Đắc thế thì gửi tình vào bá nghiệp. Thất vọng thì gửi tình vào sơn thuỷ. Thất ý thì gửi tình vào cầm ca.
Người Doanh nhân – Quân tử biết cương biết nhu, có thể nâng lên được, cũng có thể đặt xuống được… Đó chính là khí phách!

Chỉ có người giàu mới hiểu giá trị của tiền?



Kinh Thánh cũng khẳng định là “người giàu vào thiên đường khó hơn con lạc đà đi lọt qua mũi kim”. Có thể nói là tôi không ưa tiền, nếu không phải là thù ghét…. Tuy nhiên, tôi khám phá rất nhanh một điều: tất cả những gì hay những người tôi yêu thương đều “cần” và “yêu” tiền.


Tôi lớn lên trong một gia đình trung bình, không nhiều tiền bạc, nhưng có một tuổi thơ tương đối êm đềm dịu ngọt. Sài Gòn những thập niên 50, 60 trong các khu phố quanh vườn Tao Đàn là những chuỗi ngày của bướm hoa và chim chóc. Rồi 3 năm trên những đối thông vắng lạnh quanh Yersin Đà Lạt cũng là những hồi ức của nô đùa, khám phá đầy tiếng cười. Bạn bè chúng tôi chỉ có một món đồ chơi duy nhất là quả bóng cao su trúng được từ một giải thưởng ở trường. Tất cả đồ chơi còn lại đều do tài sáng tạo của chúng tôi bằng các vật dụng lượm lặt quanh nhà. Tôi hoa mắt khi dẫn con nhỏ lần đầu vào Toys”R”Us để chọn quà.

Tư duy về tiền bạc

Bước vào đại học, tôi say mê với những văn phẩm nghệ thuật mang mầu sắc đấu tranh xã hội và hiện sinh từ Kafka, Camus, Kierkegaard... Tôi có một thái độ rất thịnh hành ngày đó là coi thường những doanh gia (gọi là trọc phú) và tiền bạc (như thầy giảng, không có đồng tiền nào mà không dính đến tội ác). Rồi Kinh Thánh cũng khẳng định là “người giàu vào thiên đường khó hơn con lạc đà đi lọt qua mũi kim”. Có thể nói là tôi không ưa tiền, nếu không phải là thù ghét.

Tuy nhiên, tôi khám phá rất nhanh một điều: tất cả những gì hay những người tôi yêu thương đều “cần” và “yêu” tiền.

Một lần tôi bày tỏ hăng say với một cô bạn gái, "có những thứ mà đồng tiền không mua được”. Cô cười :"Vậy là anh không biết mua thôi”. Tôi cũng cảm nhận là sau những lần thất bại trên thương trường, tôi vẫn được thỏai mái hơn khi còn chút tiền. Thật đúng như cô đào Zsa Zsa Gabor nói, “Khóc đâu cũng là khóc, nhưng tôi thích khóc trong chiếc xe Rolls Royce”.

Sự quyến rũ của tiền bạc

Tôi bắt đầu đi vào một thái cực khác. Tôi bắt đầu say đắm người vợ (tiền) mà mình đã không biết yêu khi cưới. Tôi yêu tiền như một đứa bé lần đầu bước vào tiệm kẹo. Trong các lớp tâm lý sơ đẳng, sách vở dạy rằng con người bị chi phối và thúc đẩy bởi bốn động lực chính: quyền lực, danh vọng, tiền bạc và “hóc môn” (hormones). Hóc môn là ăn, nhậu, sex và thuốc. Mỗi người một kiểu, người thích món này hơn món khác, người thích vài món, những anh chị mê cả bốn món thường vào tù rất sớm. Tôi thì chỉ thích tiền.

Suốt thời trung niên, từ năm 30 tuổi đến gần đây, tôi thấy đồng tiền là tất cả. Nó cho tôi những tác phẩm tuyệt vời như chiếc xe Lamborghini vàng tôi mua tặng mình năm sinh nhật 33 tuổi; như chiếc đồng hồ Oris Artelier vợ tôi mua cho hai đứa trong một phút ngẫu hứng tại Monte Carlo; như chiếc du thuyền Feretti tôi chia sở hữu (share ownership) với 3 người bạn khác ở Miami; như cái condo nhỏ bé dễ thương cạnh bờ biển Puerto Viejo của Costa Rica; như những bộ viết máy mang các tên huyền thọai như Mont Blanc, Cartier, Montegrappa, Visconti…tôi dã tốn công sưu tập suốt 25 năm.

Đồng tiền cũng cho tôi những trải nghiệm khó quên như chuyến du hành lạ lùng vào Tây Tạng huyền bí vào năm 1979 (rất ít người được phép thăm); như chuyến leo núi ở Cerro Castor phía nam Argentina đầy mạo hiểm (súyt bị môt trận bão tuyết chôn vùi); như lần đi dã ngoại safari ở Kenya nóng bức với một người tình Rawandan đen hơn than đá.

Tôi quên mất những mặt trái của đồng tiền để chỉ còn say đắm với lợi ích. Tôi cho rằng ba lợi ích lớn nhất của đồng tiền nhìn từ góc cạnh trí thức là tự do, thì giờ và nhân tính.

Những người thực sự giàu ít khi phải làm những gì họ không muốn. Họ cũng không bị buộc phải sống ở một nơi nào, với những người họ không thích hay chịu đựng những áp đặt ngược đời. Họ cũng có nhiều thì giờ hơn để chăm chú vào trọng điểm công việc vì đã có nhiều nhân viên phụ làm các việc lặt vặt. Nhờ vậy, họ có thời gian để thưởng thức văn hóa nghệ thuật nhiều hơn. Nhờ đồng tiền, những người giàu có thường rộng luợng quyên tặng cho những nạn nhân kém may mắn của xã hội. Họ cũng không bị những mặc cảm thua kém chi phối, nên nhân cách họ thường cởi mở và dễ thích hợp.

Giới hạn của tiền bạc

Nhưng thực tế thường phức tạp và nhiều thách thức hơn lý thuyết. Tôi tin rằng có rất nhiều người giàu đạt được những tự do, thì giờ và nhân cách do đồng tiền mang lại. Warren Buffett và Bill Gates là hai thí dụ điển hình. Tuy vậy, phần lớn những người giàu tôi quen biết, cũng như chính cái “tôi” đáng ghét lúc xưa, phải loay hoay trong cái bẫy của nghịch lý.

Trước hết, hành xử hàng ngày cùa chúng tôi bị giới hạn vào trách nhiệm phải có với cổ đông, với nhân viên, với khách hàng, với quyền lợi và thương hiệu của doanh nghiệp, và với cả cộng đồng chung quanh. Chúng tôi không thể nói hay làm những gì có thể gây hại đến những đối tác này. Bản thân chúng tôi cũng không có quyền bị bệnh nữa. Tuy không như Steve Jobs đã làm cổ phiếu Apple giảm 8% khi tin ông bị ung thư loan truyền, tôi và ban quản lý cũng phải giấu chuyện tôi phải mổ tim vào năm 1999 để tránh ảnh hưởng xấu trên cổ phiếu của công ty Hartcourt bé xíu.

Chúng tôi cũng bận rộn khủng khiếp khi giàu có. Với những báo cáo, tin tức, Emails và điện thọai thường xuyên, chúng tôi may mắn lắm mới có thì giờ nhàn rỗi để đọc hết một cuốn sách trên 500 trang. Những tiệc tùng lễ hội liên tiếp không cho chúng tôi thời gian để thư giãn với gia đình bạn bè. Bao nhiêu liên hệ thân tình sâu xa đã bị sự giàu có chia cắt.

Rồi đến những họat động xã hội thiện nguyện. Dù rộng lượng, nhiều người trong chúng tôi cũng không muốn danh nghĩa hay tiền bạc bị lạm dụng cho những mục tiêu đen tối. Hơn nữa, khi mở lòng giúp với vài trăm dollars nghe thật dễ dàng; vấn đề trở nên phức tạp khi số tiền lên đến cả triệu dollar. Bộ phận kế tóan, thuế vụ, pháp lý và PR phải nhẩy vào để khán duyệt và chỉ dẫn.

Những phúc lộc không tiền

Tôi vẫn yêu tiền. Dù nó mang đến hạnh phúc hay đau khổ, đồng tiền vẫn là người vợ, người tình và người bạn tuyệt vời. Nhưng tôi cũng không bao giờ quên những phúc lộc không cần có tiền, không cần mua hay thâu tóm. Chẳng hạn cuốn truyện The Catcher on The Rye và Dr. Zhivago tôi tình cờ đọc lại sau 40 năm, vào một buổi chiều đi lạc vào thư viện ở New Delhi. Tiếng cười trong trẻo của đứa con trai ở phòng cạnh bên khi hắn thì thầm với bạn gái qua điện thọai về chuyến đi chơi của hai cha con ở New York. Khuôn mặt rực rỡ của một người con gái tóc vàng trong một buổi sáng mùa thu qua công viên Luxembourg nhìn lá vàng.

Tôi hiểu lời của Sartre rằng, "Chúng ta nô lệ cho những gì mình sở hữu”. Và tôi vẫn xin được nói với tiền như một bài nhạc tình nào đó của Trịnh Công Sơn, "Dù đến rồi đi, tôi cũng xin tạ ơn người, tạ ơn đời, tạ ơn ai…đã cho tôi còn những ngày ngồi mơ ước.

(TS Alan Phan - Chủ tịch quỹ đầu tư Visa)

Chữ Dũng của doanh nhân


Phan Văn Tú
Doanh nhân không chỉ là người giỏi chèo lái doanh nghiệp mà còn có lòng dũng cảm. Dũng cảm, vì thực chất họ đã hứng lấy trách nhiệm trước của biết bao nhiêu con người.

Bắt đầu vì mình nhưng kết thúc?
Câu chuyện bắt đầu từ một doanh nhân đang gặp khó khăn. Doanh nghiệp của anh đã có thâm niên gần chục năm. Trước cơn bão khủng hoảng tài chính vừa qua, anh đang phải lèo lái để con thuyền của mình không chìm. Trong những câu chuyện tâm tình, anh bảo, anh hoàn toàn có thể dừng lại. Dừng lại để không phải mệt mỏi nữa, không phải chịu áp lực nữa. Dừng lại, có thể lại quay trở về ở vạch xuất phát, nhưng nhẹ nhàng hơn, bình yên hơn. Song, một trong những nguyên nhân làm anh chưa thể quyết định dừng lại là, nếu anh dừng lại thì đội ngũ cộng sự đã sát cánh cùng anh mười mấy năm nay sẽ ra sao? Họ đã là những người làm công ăn lương tận tụy, giờ, giữa thời buổi khó khăn mà thất nghiệp, từng con thuyền nhỏ là gia đình họ sẽ về đâu? Với anh, tính toán cho riêng mình thì dễ, tính toán cho tất cả những người lao động trong công ty trong tình hình này mới thật là khó.
Trong tất cả các bài học về kinh doanh, có lẽ bài học về sự kết thúc một sựnghiệp là bài học ít được mọi người quan tâm nhất. Tuy nhiên tất cả các doanh nhân có lương tâm đều phải tính toán để lo cho người lao động nếu việc kinh doanh không thuận buồm xuôi gió. Một doanh nghiệp được khởi đầu có thể từ khao khát của bản thân chủ doanh nghiệp. Nhưng kết thúc của nó thì không đơn giản chỉ vì chủ doanh nghiệp ấy.

Tất cả các doanh nhân có lương tâm đều phải tính toán để lo cho người lao động nếu việc kinh doanh không thuận buồm xuôi gió.
Một doanh nhân khác đã dằn vặt suốt 3 - 4 năm trời về việc có nên cho một nhân viên lâu năm nghỉ việc hay không. Vấn đề nảy sinh khi nhân viên này không thích nghi được với điều kiện kinh doanh mới. Nếp làm việc cũ của nhân viên này còn làm ảnh hưởng đến tác phong, cung cách làm việc của một số nhân viên liên quan đến anh ta. Nhưng cho anh ta nghỉ, nghĩa là một gia đình đứng trước hiểm nguy, vì nhân viên ấy đã vào cái tuổi khó có thể kiếm được việc làm. Trong khi đó cũng có những nhà quản lý sẵn sàng ép những nhân viên dưới quyền “về hưu khi họ không còn “được việc” như mong muốn. Chủ doanh nghiệp tuyển dụng người lao động vì người ấy đáp ứng yêu cầu của mình. Nhưng sẽ thật áy náy khi nói “good-bye”, đơn giản vì người ấy không đáp ứng yêu cần nữa.
Làm doanh nhân thì tự do, tự chủ. Nhưng trong sự tự do ấy, áp lực cũng không phải là ít. Áp lực do không thể chỉ vì mình. Áp lực do phải hành động vì nhiều người khác...
Vì sao doanh nhân trở thành doanh nhân?
Một doanh nhân khác cũng đã gây dựng sự nghiệp của mình từ con số không. Có thất bại để hôm nay thành công. Nhưng trong suốt quá trình ấy anh đã luôn nghĩ đến những người đồng hành cùng anh trên con đường nhiều gian khó. Anh lo đến từng bữa ăn cho họ, lo sự an toàn trong từng buổi đi làm của họ.
Cho đến khi doanh nghiệp của anh trở thành tổng công ty có hàng chục nhánh khắp cả nước, thì anh vẫn luôn bị trăn trở bởi việc chọn lựa giữa kiểu quản trị nhân sự phương Tây hay phương Đông. Và giữa những trăn trở ấy, thì hành xử trong thực tế vẫn nghiêng về sự sẻ chia với người lao động. “Kinh doanh và chia sẻ” là triết lý của anh.
Chắc nhiều người biết đến Murthy, nhà sáng lập Infosys Technologies, tập đoàn phần mềm lớn thứ hai Ấn Độ có 58 .000 nhân viên ở hơn 20 nước trên thế giới.
Ông tâm sự rằng: “Hệ thống các giá trị mà tôi theo đuổi khi thành lập công ty là của cha mẹ tôi trao lại. Cha tôi có những quan niệm rất rõ ràng về sự trung thực, khí khái và đạo đức công việc. Còn mẹ tôi dạy tôi hy sinh (thời gian và tiền lạc) cho mọi người”. Và ông cho rằng: “Nếu chúng ta không ta chia sẻ với các cổ đông, nhân viên, khách hàng và Chính phủ của mình, tất cả chúng ta sẽ không có tương lai”.
Trở thành tỷ phú, ông vẫn sống đơn giản và chia sẻ với nhân viên mình... Không chỉ các “công nhân có cổ cồn” mà cả những nhân viên kỹ thuật, điện tử, kể cả tài xế cũng có cổ phiếu của công ty đăng ký trên thị trường Nasdaq. Cho đến năm 2001, ít nhất mỗi tuần một lần ông đi xe buýt tới các cơ sở của tập đoàn, và như mọi nhân viên, vẫn xếp hàng chờ lấy thức ăn tại các nhà ăn công ty.
Vì sao doanh nhân trở thành doanh nhân? Vì họ dũng cảm. Dũng cảm, vì thực chất họ đã hứng lấy trách nhiệm trước cuộc sống của biết bao nhiêu con người.

5 bài học tình yêu từ Steve Jobs




Không chỉ là tình yêu với công việc, sự nghiệp mà lớn hơn cả, đó là tình yêu với đời, với người.


Ngày 5/10, vị thuyền trưởng của Apple vĩnh viễn ra đi trong sự tiếc thương của hàng ngàn người trên toàn thế giới. Nhưng những giá trị tinh thần ông để lại là nguồn cảm hứng to lớn cho chúng ta sống hết mình với tình yêu cho người, cho đời.

1. Đừng từ bỏ tình yêu

Năm 30 tuổi, Jobs bị Apple sa thải. Đó thực sự là một điều tồi tệ và đáng xấu hổ với một người đàn ông. Nhưng thay vì suy sụp, chán chường, Jobs miệt mài theo đuổi con đường đã lựa chọn. Bởi ông biết rõ ràng rằng trái tim đã lựa chọn Apple.


2. Tình yêu có thể đến vào thời điểm khó khăn nhất

Thời gian thất nghiệp sau khi bị Apple sa thải chính là lúc Jobs có nhiều sáng tạo nhất. Đó là tiền đề cho những thành công sau này. Bằng chứng là 5 năm tiếp theo, Jobs đã bắt đầu lại sự nghiệp với hai công ty. Và chính trong lúc khốn cùng nhất, ông tìm thấy một nửa đích thực của mình - Laurence, người cùng ông sau này tạo dựng một gia đình hạnh phúc.

3. Bạn phải tìm thấy cái gì và ai là người bạn yêu

Sinh thời, Steve Jobs từng nói: "Tôi tin rằng được làm điều mình yêu thích giữ tôi còn được là chính mình". Quả thực, khi người ta tìm được niềm đam mê và sống với đam mê đó là lúc được bộc lộ khả năng nhiều nhất, sáng tạo nhất và thoải mái, thảnh thơi nhất. Cuộc sống vì thế cũng ý nghĩa hơn rất nhiều khi bạn biết rằng mình được sống vì ai, vì điều gì.


4. 'Đừng cố gắng giải quyết những vấn đề của trái tim. Bạn sẽ biết khi nào tìm thấy nó'


Không phải lúc nào cũng vận dụng lý trí và đem sự khôn ngoan, từng trải của mình ra để giải quyết mọi việc, đặc biệt trong tình yêu. Hãy cứ để cảm xúc dẫn lối. Có lẽ chính tư duy chất nghệ này là chất men kích thích khả năng sáng tạo tuyệt vời trong Steve Jobs.

5. Theo thời gian, các mối quan hệ thật lòng càng trở nên bền chặt

Cũng giống như tất cả những điều tuyệt vời khác, các mối quan hệ còn tồn tại qua thời gian và thử thách khắc nghiệt của cuộc sống mới chính là thứ ta cần trân trọng, nâng niu. Cũng như vậy, rất nhiều người có thể đến với bạn, nói yêu bạn trong hôm nay nhưng chỉ có một người hoặc vài người chân thành với bạn, ở bên bạn suốt cả cuộc đời. Vì vậy, đừng vội vàng bước theo người khiến bạn "cảm nắng" trong phút chốc mà hãy đến với người lặng lẽ dõi theo bạn mỗi ngày.

Lạm phát cái mác thành đạt


MARCH 29, 2012 BY  5 COMMENTS

“Thành công là đạt được gì mình mong muốn. Hạnh phúc là muốn những gì mình đạt được” Success is getting what you want. Happiness is wanting what you get (Dale Carnegie).
Gần đây, tôi hay “bị” gán cho cai mác là doanh nhân “thành đạt”. Một cô phóng viên còn gọi tôi là “tỷ phú” dù tôi đã yêu cầu là xin nói rõ chỉ là tỷ phú tiền đồng. Khi một từ ngữ nào bị lạm dụng, tôi thường phát triển một dị ứng lạ thường. Thành đạt, đỉnh cao, đại gia…một ngày rồi phá sản, tội phạm, siêu lừa…một ngày khác. Biển dâu của ngôn ngữ còn sống động hơn những biến động thay đổi trong thực tại.
Hình ảnh của thành đạt
Vài bạn trẻ gởi thư mong tôi chỉ cho bí quyết để trở thành một doanh nhân thành đạt; càng nhiều đường tắt càng tốt. Khi hỏi lại là họ nghĩ một doanh nhân thành đạt thì phải ra sao? Tất cả đều cho rằng phải có tiền thật nhiều để tiêu xài thỏa thích, phải được xã hội trọng vọng kính nể, phải có quyền lực qua quan hệ, phải có cả núi “đồ chơi” (chân dài, siêu xe, tiệc tùng, hàng hiệu…), phải được đi du lịch khắp thế giới, phải chơi trội hơn các đại gia nổi danh bây giờ…
Tôi thường trả lời là các bạn có một góc nhìn, dù rất phổ thông ở xứ này, nhưng rất sai lạc khi đối diện với thực tế. Cái giá phải trả cho những “ước muốn” ở trên có lẽ các bạn sẽ không bao giờ muốn trả (trừ khi bạn có lá số tử vi tốt, sinh ra làm hoàng tử công chúa cho các siêu quan). Ngoài ra, tôi nghe nói ngay cả việc xin làm con nuôi cho Angelina và Brad cũng không dễ gì.
Thêm vào đó, mác đại gia càng lớn thì càng nhiều ganh tị thù địch. Chỉ đọc và nghe những tin đồn hay vu khống về mình cũng mất hết ngày giờ. Sau 15 năm quản lý một công ty công cộng ở Mỹ, tôi nghĩ là mình đã quá quen với những thị phi, bịa đặt của các diễn đàn trên Net; nhưng những tấn công cá nhân gần đây khi tôi được các mạng truyền thông “bơm” lên làm mình phải tính đến chuyện tịnh khẩu để có chữ bình an.
Gốc rễ của Thành và Đạt
Theo tôi hiểu, chữ “thành đạt” gộp lại 2 phần chính: thành công trong công việc và đạt đến mục tiêu của cá nhân trong sự nghiệp. Nó xác định đỉnh cao của con người; nếu mục tiêu của một doanh nhân là tiền thì anh chị ta đang nằm trên núi của, nếu là một tu sĩ thì tâm linh ngài đã giác ngộ về cốt lõi của đạo; nếu là một trí giả thì ông bà này đang nắm túi khôn và kiến thức của nhân loại v.v… Tuy nhiên, mỗi cá nhân đều có những đẳng cấp khác nhau, nên mục tiêu để “đạt đến” cũng rất khác biệt. Do đó, cái “đạt” của người này có thể là cái “thua” của người khác.
Còn phần ‘thành” thì càng bấp bênh hơn vì những thành công lâu dài và bền vững rất hiếm khi xẩy ra trong thương trường hay đời sống. Ngay cả những vận động viên tài giỏi siêu đẳng như Roger Federer hay Tiger Wood cũng vấp ngã nhiều lần và sẽ lặn mất, các đội bóng lừng danh như Manchester United hay Lakers cũng thua đậm ở nhiều trận đấu và các siêu sao trong làng văn nghệ như J.K. Rowling hay Clint Eastwood cũng dính líu đến nhiều “bom thối” (flops). 10 công ty hàng đầu của Mỹ vào thập niên 50’s giờ chỉ còn GM và Ford là trụ lại nhờ sự hổ trợ của chánh phủ. Tiền bạc, quyền lực, danh vọng, ngay cả tình yêu…đến rồi đi, có rồi không. Với thời gian, mọi thành công đều là tạm bợ.
Vậy có một doanh nhân nào ở Việt Nam hay trên thế giới xứng đang với danh hiệu “doanh nhân thành đạt” hay “con người thành đạt”?
Một người thành đạt
Tôi luôn nghĩ là một con người khi vượt khỏi những nhu cầu hối thúc về cơm áo và có chút tự do, giá trị đẳng cấp của họ phải được định lượng trên 6 khía cạnh để được tạm gọi là thành đạt. Sức khỏe, tinh thần, trí tuệ, xã hội, tiền bạc và tâm linh. Theo 6 tiêu chuẩn này thì chắc chắn cá nhân tôi không phải là con người thành đạt, ngay cả trong vài chục năm tới khi tôi gần xuống lỗ. Thực vậy, thành đạt sao được khi định giá con người mình qua 6 tiêu chí trên, tôi phải tự nhận là mình còn nhiều thiếu kém.
Với các bạn, tôi nghĩ mọi người phải làm một chuẩn lượng riêng cho mình. Sức khỏe của bạn có kham nổi một chương trình làm việc liên tục 16 giờ mỗi ngày; và những chuyến bay liên lục địa năm bẩy lần mỗi tháng? Tinh thần của bạn có mất đi cái bén nhậy của phán đoán khi bị vây bủa bởi áp lực, và ý chí có còn sắt đá, nhiệt huyết có còn tràn đầy khi sự nghiệp đứng bên lề vực thẳm?  Sự hèn nhát và an thân không bao giờ là một lựa chọn cho người thành đạt.
Về trí tuệ, bạn có cập nhật kiến thức, tìm tòi nghiên cứu mỗi ngày? Bạn có thường xuyên đặt câu hỏi cho mọi biện luận và sẵn sàng quên đi tự ái sĩ diện thành kiến nếu mình sai? Còn những liên hệ với gia đình xã hội, bạn có lo lắng và “cho đi” đầy đủ cho mọi người thân hay sơ, với một tình thương không điều kiện? Kính nể và tôn trọng những người kém may mắn, chân thành và trân trọng những người đang cộng tác?
Về tiền bạc, yếu tố chính mà mọi người dùng để tôn vinh các đại gia, thì bạn có nhiều như một đại gia với tuyên bố là “tiền của tôi ăn đến 3 hay 6 đời cũng không hết”? Có lẽ không nhiều như vậy, nhưng phải đủ để một cơn bão tài chánh lớn hay một quyết định sai lầm của một nhân viên, hay một thay đổi xã hội không thể làm tài sản tạo dựng bao năm qua biến mất. Tôi thường nói đùa khi thiên hạ hỏi tôi giàu như thế nào, ”tôi chỉ cần sống với một siêu mẫu quốc tế trong 2 năm là phải quay về Mỹ xin lãnh trợ cấp “an sinh xã hội” của chánh phủ suốt cuộc đời còn lại.”
Nhưng nếu bạn chưa hội đủ 5 yếu tố trên về “thành đạt”, thì vẫn còn chút hy vọng về yếu tố sau cùng: cái con người bên trong. Trong con người “không thành đạt” của tôi, một điều luôn làm tôi hạnh phúc: cái tâm linh bình an và giác ngộ. Tôi học cách tha thứ cho mình, cho người; tôi không ghen tị giận hờn với ai hay với hoàn cảnh nào; tôi biết ơn và biết yêu thương trân trọng từng niềm vui nho nhỏ đến với đời sống mỗi ngày.
Hạnh phúc của người không thành đạt
Tôi luôn luôn hưng phấn mỗi khi đi ngủ nếu ngày hôm nay tôi vượt qua các thành tựu của ngày hôm qua. Nó xác định là tôi đang tiến bộ trên chuyến đi phiêu lưu của đời sống và đây là động lực thúc đẩy tôi mạnh bước. Cái đích thành đạt có lẽ không bao giờ đến, nhưng có phải các triết gia đã khuyên ta mục tiêu “không phải là điểm đến mà là cuộc lữ hành” (the voyage, not the destination)?
Dĩ nhiên đó là cá nhân tôi. Còn những doanh nhân thành đạt khác thì sao? Tôi nghĩ chỉ có ông ta và cô nhân tình mà ông hay tâm sự cùng nhau là biết rõ. Cái mác thành đạt không phải mất tiền để mua, và người sử dụng cũng không phải đóng thuế, nên sự lạm phát danh từ này cũng là một điều dễ hiểu. Tôi chỉ nghĩ các bạn trẻ đang muốn làm người thành đạt nên quên đi danh từ và nhớ đến cái thực chất.
George Burns đã chia sẻ,” Tôi thục sự nghĩ rằng thất bại khi làm điều mình yêu thích tốt hơn là thành công với điều mình khinh ghét” (I honestly think it is better to be a failure at something you love than to be a success at something you hate).
T/S Alan Phan

Thứ Tư, 28 tháng 3, 2012

Nguyên thứ trưởng Đặng Hùng Võ: 'Hãy để tiền là tên đầy tớ giỏi'


"Trung ngôn thì nghịch nhĩ, tính tôi vậy. Đi học chẳng được thầy cô yêu, đi làm cũng chẳng được mấy thủ trưởng quý. Tôi luôn muốn chứng minh rằng, it nhất, có một người không thể mua được bằng tiền thì cũng không thể mua được bằng rất nhiều tiền".

Giáo sư tiến sĩ Đặng Hùng Võ, nguyên thứ trưởng Bộ Tài Nguyên và Môi trường trò chuyện với VnExpress quan niệm của ông về cuộc sống, khoa học, về việc làm tiền và sử dụng đồng tiền.
- Mọi người vẫn gọi ông là Thứ trưởng dị tướng, ông nghĩ thế nào về cách gọi này?
- Dị tướng có nghĩa là tướng mạo bất thường, điều đó không xấu về nội dung. Người ta có gọi mình là thằng hèn hay thằng đểu mới là điều đáng sợ.
Tôi cũng tự thấy rằng mình chẳng giống ai, vậy chắc người ta gọi như thế là đúng. Hình thức là cái cha mẹ sinh ra, không nên thay đổi. Hình thức chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài, không nói gì lên nội dung cả.
- Giáo sư Võ thời còn làm quan chức khác với giáo sư Võ lúc về hưu như thế nào?
- Khác nhiều chứ. Khi còn đương chức thì phải nói đúng và làm tốt những công việc được nhà nước giao. Mình có nghĩ khác cũng phải nói theo quan điểm chính thống của tổ chức, đó là kỷ luật chính trị và hành chính. Nay là một chuyên gia, mình được nói theo những gì mình nghĩ.
Từ phía khác, khi còn là Thứ trưởng có quyền thì chẳng biết người ta đến với mình vì lẽ gì. Mình có nhạt nhẽo đến mấy thì mọi người vẫn cứ đến, ngày hôm nay mình có làm dở hơn hôm qua thì người đến vẫn nhiều. Còn bây giờ là một nhà giáo, nhà khoa học, chuyên gia, khi thú vị thì người ta tìm đến, khi thấy dở thì người ta đi.
Như vậy, mình phải làm sao để ngày hôm nay mình phải thú vị hơn ngày hôm qua.
Về hưu tôi tiếp tục phụ trách bộ môn Địa chính của Đại học khoa học tự nhiên Hà Nội, dậy thêm và hướng dẫn tiến sĩ cho một vài trường. Công việc đào tạo này cũng không có gì nặng nề. Công việc chiếm nhiều thời gian hơn là làm tư vấn độc lập cho một số tổ chức quốc tế... Thời gian còn lại là chiêm nghiệm và viết sách. Khi về hưu, tôi có cảm giác thiếu thời gian hơn lúc còn làm cho Nhà nước, việc nhiều và thực nên làm không hết.
Giáo sư Đặng Hùng Võ. Ảnh: Hương Thu.
Giáo sư Đặng Hùng Võ. Ảnh: Hương Thu.
- Ông làm rất nhiều việc là do đam mê hay tài chính?
- Nhiều người nói rằng tôi phát biểu gì cũng lọt tai, tư vấn điều gì cũng thành tâm, làm việc gì cũng trách nhiệm nên thường được họ mời cộng tác. Tôi chỉ nhận hợp tác cùng làm những việc cần tới chất xám ở khu vực nghiên cứu, không làm thuê cho doanh nghiệp. Như vậy có thể thấy tôi muốn làm những việc mình thích, không có tiền cũng được, có thì cũng tốt, không làm vì tiền.
Tôi thích làm với giới báo chí vì muốn dùng kiến thức của mình để nâng cao dân trí. Tôi cũng muốn làm với các tổ chức quốc tế vì kết quả nghiên cứu của mình được quảng bá rất rộng. Tôi nghĩ chắc không phải vì háo danh, nhưng cứ thích tham gia các cuộc thi thố tri thức quốc tế. Thích để người nước khác khẳng định rằng ở Việt Nam có những người có chính kiến và biết tư duy. Thế là đủ rồi.
- Ông luôn đưa ra ý kiến trái chiều về một vấn đề nào đó, tại sao thế?
- Tôi cho rằng quan trọng nhất là cái tâm. Mình có nói điều gì ngược lại mà tâm trong sáng thì chắc "vạ miệng" cũng không ập vào mình. Cũng biết rằng "trung ngôn" thì "nghịch nhĩ", nhưng tính từ bé đã như vậy, đi học chẳng bao giờ được thầy cô yêu, đi làm cũng chẳng được mấy thủ trưởng quý. Hôm nay có thể mọi người ghét nhưng rồi cũng đến lúc mọi người thấy mình nói đúng.
- Trong suốt thời kỳ bao cấp, ông tự nhận không nhận bất kỳ sự phân phối nào. Ở cương vị thứ trưởng, không lẽ ông chưa từng nhận quà biếu của doanh nghiệp, cá nhân?
- Trong thời kỳ bao cấp, mỗi khi phân phối hàng hóa thì không khí ồn ã lắm. Nhiều khi nghe thấy những ý kiến tranh nhau "khốc liệt" quá mà thấy buồn. Tốt nhất là lảng tránh đi cho tâm nhẹ hơn. Cho đến năm 1996, Bộ Xây dựng có hai suất đất ở phân cho lãnh đạo Tổng cục Địa chính chưa có nhà ở. Ban lãnh đạo Tổng cục phân một suất cho tôi, mặc dù chưa được phân nhà đất lầm nào nhưng tôi cũng không nhận. Vì suất đất này dành cho lãnh đạo chưa có nhà ở, nhưng tôi lại đã mua được nhà ở rồi bằng tiền dụm khi học tập ở nước ngoài mang về. Nhiều người cho rằng làm như vậy là "ấm đầu", cứ lấy đi cũng chẳng ai nói được gì. Tôi muốn nhẹ nhõm trong lòng nên không lấy, đến giờ tôi vẫn cho rằng không lấy là đúng.
Ở cương vị Thứ trưởng, Tết nhất mà nhận chai rượu, gói bánh của anh em mang tới chúc Tết thì cũng có vì đó là cái tình người của anh em. Còn ai đó đem đến bất kỳ cái gì gắn với công việc thì không bao giờ tôi nhận. Cũng đã có nhiều trường hợp người dân bị oan khuất về đất đai, muốn Bộ có công văn gửi địa phương đã để lại khá nhiều tiền nhưng tôi yêu cầu anh em đang thụ lý vụ việc phải trả ngay lại. Giá trị của mình không thể rẻ như thế, mình không thể mua được bằng tiền.
Nhiều người rất tâm đắc với câu nói của một doanh nhân Mỹ rằng "Cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền". Tôi luôn muốn chứng minh rằng câu nói này không đúng, rằng it nhất, có một người không thể mua được bằng tiền cũng như không thể mua được bằng rất nhiều tiền.
Về đồng tiền, tôi đề ra nguyên tắc không nhận đồng tiền không do mình làm ra, không được đánh cắp sức lao động của người khác. Cái khó khăn nhất của con người là vượt qua sự cám dỗ của vật chất, đây là điều kiện duy nhất để mình được là mình.
Giáo sư Đặng Hùng Võ, 65 tuổi, chủ nhiệm Bộ môn Địa chính, Đại học Quốc gia Hà Nội; cố vấn cao cấp cho Tổng cục Quản lý đất đai, tư vấn độc lập cho nhiều tổ chức phát triển quốc tế.
Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và môi trường từ 2002 đến 2007.
Năm 1984, tiến sĩ tại Đại học Bách khoa Warsaw, Ba Lan. Năm 1988, tiến sĩ khoa học tại Học viện Mỏ - Luyện kim Krakow. Năm 1992, được phong Giáo sư.
Ông được đánh giá là một trong những chuyên gia hàng đầu về chính sách đất đai, kinh tế bất động sản, hạ tầng thông tin địa lý.
- Xin hỏi tò mò một chút, số tiền ông kiếm được lúc về hưu so với lúc đương chức như thế nào?
- Tôi công bố thẳng thắn, lúc đương vị lương tháng được khoảng 5 triệu đồng, họp hành cũng được thêm khoảng 2 triệu nữa. Thực hiện các đề tài nghiên cứu khoa học, tham gia đào tạo ở các trường đại học cũng được thêm khoảng 100 triệu mỗi năm. Khi về hưu, trong tay cóp nhặt được chưa đầy 1 tỷ, tôi dùng để mua cái xe ô-tô hiện tại đang đi.
Sau khi về hưu, thu nhập của tôi cao hơn rất nhiều. Mỗi năm tôi cũng có thu nhập khoảng 800 triệu sau thuế thu nhập cá nhân.
- Ông đánh giá số tiền ấy như thế nào?
- Cả cuộc đời làm việc mà để ra được 1 tỷ đồng cũng là hợp lý. Xe ô-tô tôi đang đi là xe Fortuner, 7 chỗ, loại ấy cũng bình thường. Xe chỉ là phương tiện để đi lại cho an toàn, không phải là đại gia mới có ô-tô. Có thể đại gia hiện nay người ta dùng những loại xe đắt tiền khác.
Nói thêm về đại gia, mỗi người lại có một quan niệm khác nhau. Thông thường, đa số cho rằng đại gia là người có rất nhiều tiền, có thể từ tham nhũng, buôn lậu, ăn cắp, và sử dụng phung phí kiểu "công tử Bạc Liêu", đi xe "độc", uống rượu "độc", đệ tử tứ phía, chân dài mười phương. Còn theo tôi, đại gia nên được hiểu là người làm được việc mà người khác không làm được.
- Khi làm nghiên cứu sinh ở Ba Lan, ông từng kiếm nhiều tiền. Ông đã làm thế nào?
- Đúng là có kiếm được tiền và tạo ra hướng cho người Việt Nam ở đó kiếm tiền. So với tiềm lực kinh tế của dân ta lúc đó cũng có thể gọi là nhiều, nhưng bây giờ thì chẳng là gì cả. Điều quan trọng là tại đất nước này, tôi đã thay đổi quan niệm về đồng tiền. Những du học sinh Việt Nam khi đó thường kiếm tiền bằng cách mua đồ từ nước ngoài gửi về nước để bán kiếm lời. Vòng quay vốn rất chậm chạp và gian nan. Tôi coi thường việc này, cho rằng vớ vấn, phải đi kiếm tiền là "mạt" rồi.
Thế rồi gia đình cũng khó khăn mà tôi thì vẫn "cao đạo" không thể gửi gì về để trợ giúp, tiền học bổng cũng chỉ đủ ăn mà thiếu mặc. Bạn bè cũng xúm lại cho vay tiền để mua chút ít gửi về, tôi cũng làm theo. Vay rồi cũng chẳng biết lấy gì để trả. Lúc đó mới thấm thía rằng đồng tiền cũng là một phương tiện xuất sắc.
Tôi quyết định phải làm tiền và thay đổi phương thức làm tiền. Câu hỏi đặt ra là: nên buôn bán với trong nước, vòng quay vốn chậm và dòng vốn nhỏ; hay là nên buôn bán giữa các nước châu Âu, dựa vào vốn của thương nhân bản xứ và mạng lưới phân phối của người Việt Nam. Tôi chọn cách thứ hai vì vòng quay vốn ngắn hơn và dòng vốn lớn hơn.
Tôi đã thành công, người Việt Nam ở Ba Lan ngày càng khá hơn, đi đâu cũng ngẩng cao đầu. Đang lúc hệ thống "làm ăn" ổn định nhất thì tôi bảo vệ xong bằng tiến sĩ khoa học bậc 2, hết hạn ở đó và tôi quyết định về nước. Mặc dù thành công trong làm tiền nhưng tôi vẫn giữ nguyên tắc "hãy để tiền là một tên đầy tớ giỏi, không thể để tiền nhẩy lên làm một ông chủ tồi".
- Kiếm nhiều tiền, sao ông không ở lại Ba Lan?
- Tôi có kiếm được chút tiền cũng chỉ coi như có thêm phương tiện tốt để làm việc. Sao lại cứ có tiền thì phải ở lại nước ngoài, vậy để nước mình cho ai. Tôi không phải dân kinh doanh chuyên nghiệp, thấy khó chịu thì tự tư duy mà làm, việc nghiên cứu khoa học mới là chính.
Thực ra, khi bảo vệ thành công luận văn tiến sĩ bậc 2 tôi cũng đã có phân vân nên về hay nên ở lại, không phải vì lý do tìm kiếm cuộc sống tốt đẹp hơn mà vì đắn đo ở đâu có thể cống hiến cho khoa học nhiều hơn.
Tôi đã hỏi ông "sếp" của tôi, viện sĩ Viện Hàn lâm khoa học Ba Lan, rằng tôi nên về nước hay nên ở nước ngoài làm khoa học. Ông nói với tôi không nể nang: "Tôi không nghĩ ông lại hỏi tôi câu này, sao nhiều người Việt Nam muốn ở lại đây thế, vậy ai là người có trách nhiệm làm việc cho Việt Nam?
Tôi hơi ngượng và nói rằng coi như tôi không hỏi ông câu đó. Tôi ra ngay phòng vé máy bay đặt vé về nước sớm nhất.
- Ông nghĩ sao khi nhiều sinh viên Việt Nam du học và ở lại luôn?
- Sự thực, tôi không có ác cảm với những người bỏ lại tổ quốc mà ra đi sinh sống ở nước khác. Mỗi người có một hoàn cảnh riêng, nhưng quan trọng nhất là con người có quyền tự do cư trú.
Khoa học Việt Nam có nhược điểm nhiều hơn ưu điểm. Trước hết, bệnh hình thức quá nhiều, bằng cấp thì nhiều mà thực học thì ít. Sau đó, khoa học nước ta chỉ toàn lý luận, bằng phát minh, sáng kiến công nghệ chẳng có bao nhiêu. Một số máy móc cải tiến gần đây cũng toàn do nông dân nghĩ ra từ thực tế sản xuất. Cuối cùng, hạ tầng cho nghiên cứu khoa học của nước ta còn rất yếu kém, từ trang thiết bị tới thông tin khoa học - công nghệ đều vậy. Thử hỏi rằng nghiên cứu khoa học ở nước ta đã làm gì để cuộc sống này tốt hơn chưa? Ít lắm. Có lẽ người thành công nhất là Lioa, sản phẩm hoàn toàn nội địa đã chiếm lĩnh hết thị trường ổn áp trong nước.
- Ngoài công việc chuyên môn, ông giải trí thế nào?
- Tôi giải trí bằng văn học nghệ thuật, đọc sách văn học, nghe nhạc, xem tranh. Hứng lên nữa thì mình tự chơi nhạc, làm thơ, vẽ tranh.
- Ông đã bao giờ thấy tuyệt vọng?
- Tôi không có khái niệm tuyệt vọng, chịu khó tư duy là tìm ra giải pháp. Tôi luôn cười, vì nghĩ rằng không nên để nỗi buồn xâm chiếm tư duy. Cần biết cách chấp nhận và hài lòng với những gì mình có và những gì mình đã mất. Cái đã mất là cơ hội để bắt đầu phát triển cái tốt hơn. Đến khi lực bất tòng tâm thì cũng không nên để tâm tồn tại nữa!
Còn sống là còn làm việc. Khi làm được điều gì có ích cho ai đó thì có được một niềm vui.
Hương Thu

Tiến sĩ toán: 'Giá đừng học toán thì tốt hơn'


Tiến sĩ toán: 'Giá đừng học toán thì tốt hơn'

Vốn là một người học toán - lý, cuộc đời tiến sĩ Phan Quốc Việt rẽ sang hướng khác khi ông đam mê dạy học và kinh doanh.
Từ tiến sĩ toán học thành đại gia xúc xích
'Cách học toán giúp tôi kinh doanh'

Tiến sĩ Phan Quốc Việt. Ảnh: H.T.
Ông là người sáng lập tập đoàn Tâm Việt, doanh nghiệp chuyên đào tạo về kỹ năng mềm. Lớp học của tiến sĩ Phan Quốc Việt, chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty Tâm Việt, tại trung tâm luôn thu hút đông đảo người đến nghe. Ông nói về cái tâm trong sáng của con người, tạo niềm tin và động lực để họ hướng về tương lai tươi sáng.
Phan Quốc Việt cho biết, thành công trong tư duy ngôn ngữ của ông hiện nay không phải do toán học. Ông phủ nhận suy nghĩ cho rằng người học toán sẽ có tư duy tốt.
"Môn học nào cũng cần tư duy", tiến sĩ Việt nói.
Theo ông, ý chí là thứ duy nhất mà ông thu được từ toán, nhưng toán không phải môn duy nhất giúp con người rèn luyện ý chí.
"Leo núi cũng có lý trí, tập nhạc hay đánh cầu lông cũng vậy. Con người muốn có ý chí đều phải rèn luyện", ông nói.
Tư duy có nhiều loại và thông minh cũng vậy, ông Việt nhận định. Để minh chứng điều này, ông phân tích, nhà phát minh lừng danh Thomas Edison chỉ học lớp 3 song đã tạo ra những sản phẩm để đời. Có người có trí thông minh thiên nhiên như Charles Darwin, lại có người thông minh logic như Albert Eistein hay Ngô Bảo Châu, thông minh nhạc điệu như Đặng Thái Sơn, Mozart.
Những năm 80, đang theo học ngành kỹ sư địa chất, tiến sĩ Việt lao vào ngành học “thời thượng” thời đó – môn Toán - và "khinh thường" các môn học khác. Giờ nhìn lại, ông thấy tiếc quãng thời gian đó vì những kiến thức cần thiết thì ông không biết, còn cái ít được áp dụng cho cuộc sống hiện tại thì ông biết quá sâu sắc.
Là tiến sĩ đại học Matxcơva, Lomonosov (1984-1988), nhưng ông Việt nói rằng, ông chưa bao giờ sử dụng đến cách tính tích phân, vi phân, delta, hay khai căn trong cuộc sống thực tế.
“Tồi tệ nhất là xuất sắc cái mà không bao giờ dùng. Tôi bỏ ra 10 năm học toán để giờ đây không dùng đến toán. Nếu muốn nhân tôi sẽ dùng máy tính, muốn tính độ cao đỉnh Everest tôi tìm kiếm qua Google”, ông nói.
Thời ông Việt đi học, ai cũng theo toán, học toán, ca ngợi toán. Ông cũng theo xu hướng của thời đại, miệt mài học toán để thi vào trường Lomonosov làm tiến sĩ Toán – Lý. Ông cho rằng, chọn ngành nghề sai khiến con đường đi sự nghiệp của ông như dài hơn.
Tại sao phải làm cái cũ để mong kết quả mới ? Tại sao lại xuất sắc cái không cần cho cuộc sống ? Tại sao xuất sắc cái không bao giờ dùng ? Đó là những câu hỏi khiến tiến sĩ Việt trăn trở.
Ông tiếc vì trước đây bỏ ra quá nhiều thời gian cho môn toán. “Nếu từ đầu, tôi học về kỹ năng sống sẽ tốt hơn nhiều. Tôi hỏi tất cả mọi người, bạn bè từng học toán với tôi trước đây rằng, có bao giờ bạn tính logarit, bao giờ tính tích phân, khai căn không, delta, phương trình bậc ba không. Tôi chắc là không, hoặc có cũng rất ít”.
"Người ta thường ngụy biện logic và toán học là một. Thực tế, logic là môn lập luận. Để lập luận và tranh luận phải học môn đó chứ không phải khai căn, tích phân. Điều nguy hiểm hơn là người ta không ý thức được rằng đó là những thứ hầu như không dùng", ông nói.
Gần 50 tuổi ông Việt mới chuyển sang dạy kỹ năng giao tiếp, lắng nghe, ứng xử. Ông cho rằng đây mới là những thứ mà mọi người cần trong suốt cuộc đời.
“Càng ngày tôi càng thấm thía những câu như 'lời chào cao hơn mẫm cô', 'mồm miệng đỡ chân tay'. Giá như tôi không học toán mà học tâm lý, nhân văn, xã hội thì tôi có thể giúp bản thân và đời nhiều lắm. Nếu mọi người thuộc những kỹ năng giao tiếp cơ bản như bản cửu chương thì đất nước sẽ tuyệt vời hơn”, ông tâm sự.
Chủ tịch tập đoàn Tâm Việt không phủ nhận lợi ích từ toán lý thuyết, song ông cho rằng, xã hội hãy để những người người có đầu óc xuất sắc tìm tòi những vấn đề khoa học ứng dụng, để đem lại lợi ích thiết thực cho mỗi cá nhân và xã hội.
Hương Thu